Cậu và Nguyễn Hiểu gần như không giao lưu gì với nhau, lại nhìn bộ dáng vừa rồi, có vẻ Nguyễn Hiểu đã kết đồng minh với Sầm Sầm.
Nói không khẩn trương là giả, hiện tại lòng bàn tay Chu Tự Hành đã bắt đầu không theo khống chế mà đổ mồ hôi.
“Người chơi thông qua di động, gửi đi người các bạn cảm thấy là sát nhân. Cơ hội chỉ có một lần, hãy cân nhắc thật kĩ trước khi gửi. Mười giây đếm ngược…bắt đầu.”
“Mười…chín…”
Kỳ quái.
Tại thời điểm mấu chốt, trong đầu Chu Tự Hành lại hiện ra nụ cười của Hạ Tập Thanh trước khi bị loại trừ, còn cả lời thề chắc chắn anh nói trong bóng tối.
“tám … bảy…”
[Thương Tư Duệ là sát nhân, tin tôi.]Anh dường như đã đoán được kết cục.
“Sáu…năm…bốn…”
Dù Chu Tự Hành không muốn thừa nhận, nhưng trong trò chơi này, người duy nhất được xưng đồng minh với cậu, chỉ có thể là Hạ Tập Thanh mà thôi. Cho nên giờ phút này, có vì tin lời anh mà bị xử quyết, Chu Tự Hành cũng chấp nhận.
Huống hồ cậu đã sớm nghi ngờ Thương Tư Duệ, chỉ là thiếu chứng cứ mà thôi.
“Ba…hai…”
Chu Tự Hành nhập đáp án trong lòng vào điện thoại, không do dự nhấn gửi đi.
“Một. Hết giờ, đang thống kê kết quả bỏ phiếu của người chơi.”
Bốn người ngồi tại bàn ăn đối mặt nhau, bầu không khí rất vi diệu. Chu Tự Hành dựa lưng lên ghế, nhìn chằm chằm Thương Tư Duệ ngồi đối diện, giống như cái rình của loài báo, còn đối phương lại cúi đầu, tránh né ánh mắt cậu.
Thật ra, phản ứng này cũng không giống người đang chột dạ, nhưng cậu vẫn lựa chọn tin tưởng lời Hạ Tập Thanh nói.
“Hiện tai sẽ công bố kết quả bỏ phiếu. Qua việc bỏ phiếu kín, người bị xử quyết vòng này là…”
Tiếng thông báo dừng lại vài giây, Chu Tự Hành cảm giác tim cậu bắt đầu không theo không chế mà đập kịch liệt.
Nếu cậu bị xử quyết, vậy manh mối có được trong tay phải làm sao bây giờ?
Nếu giao toàn bộ ra, sát nhân nhất định sẽ thắng, mặt kệ là ai trong số ba người kia.
Nghĩ vậy, Chu Tự Hành không khỏi cảm thấy uể oải.
“Không ai cả. Ván này hòa, sẽ không tiến hành xử quyết. Người chơi hãy tiếp tục trò chơi.”
Kết cục như vậy đúng là ngoài dự đoán của tất cả, đặc biệt là Sầm Sầm, cô kinh ngạc nhìn Thương Tư Duệ, lại quay đầu nhìn Nguyễn Hiểu, “Hai người không bỏ phiếu cậu ấy à?”
Nguyễn Hiểu vô tội nhíu nhíu mày, “Tôi có bầu mà.”
Chu Tự Hành đứng ngoài quan sát biểu cảm của mỗi người. Thời điểm Nguyễn Hiểu nói chuyện, ngón tay không ngừng gõ nhẹ mặt bàn, rõ ràng là có vấn đề. Cậu lại chuyển ánh mắt đến Thương Tư Duệ, vẻ mặt hắn không đúng lắm, nhưng có vẻ đối với kết quả này không cảm thấy ngoài ý muốn.
Chu Tự Hành phân tích số phiếu của mọi người. Cậu bỏ cho Thương Tư Duệ, Sầm Sầm nhất định đã bỏ phiếu cậu.
Cuối cùng lại xuất hiện thế hòa, vậy chỉ có thể là Nguyễn Hiểu và Thương Tư Duệ bỏ biếu cho mình hoặc Thương Tư Duệ. Thương Tư Duệ tuyệt đối sẽ không tự bỏ phiếu hắn.
Cho nên, Nguyễn Hiểu bỏ Thương Tư Duệ.
Chu Tự Hành hiểu rõ hướng đi của bốn người, càng tin tưởng Thương Tư Duệ chính là sát nhân. Hạ Tập Thanh chết nhanh như vậy, nhất định do đã phát hiện chứng cớ chứng minh thân phận của hắn.
Hiện tại cậu nắm trong tay toàn bộ manh mối giúp thoát khỏi căn nhà, cũng không cần phải chứng minh thân phận Thương Tư Duệ với mọi người, chỉ cần cậu thoát ra đầu tiên, trò chơi cũng coi như kết thúc.
Nghĩ đến đây, Chu Tự Hành đứng lên.
Sầm Sầm ngẩng đầu nhìn cậu, “Tự Hành, cậu đi đâu vậy?”
“Đương nhiên là đi tìm manh mối để thoát ra rồi.” Chu Tự Hành đẩy ghế trở về chỗ cũ. “Dù sao vòng này không ai bị loại, cứ ngồi đây không bằng đi tìm manh mối.”
Nói xong, Chu Tự Hành xoay người về phía thư phòng, không ngoài sở liệu, Thương Tư Duệ gọi cậu lại, “Tự Hành, tôi đi với anh.”
Chu Tự Hành không ngăn cản, “Ừm.”
Hai người một trước một sau bước vào thư phòng.
Trong thư phòng gần như không có biến hóa gì, Thương Tư Duệ nhẹ nhàng đóng cửa lại, mở miệng dò hỏi, “Tự Hành, vừa nãy anh bỏ phiếu ai vậy?”
Chu Tự Hành giả bộ chăm chỉ nỗ lực tìm manh mối, bình tĩnh hỏi lại, “Thế cậu bỏ cho ai?”
Thương Tư Duệ cười rộ lên, “Aiz gia. Tôi bỏ phiếu trắng.” Vẻ mặt hắn thoải mái, ngồi xuống ghế của chiếc bàn dài, “Cái gì tôi cũng không biết, chẳng bằng không bỏ, miễn cho lạm sát người vô tội.”
Bỏ phiếu trắng? Giải thích như này đúng là thông minh.
Chu Tự Hành nhìn hắn một cái, sau đó chậm rãi gật đầu, “Cậu nói cũng đúng.” Cậu đi tới cạnh Thương Tư Duệ, hắn đang ngồi trên cái ghế cậu bị trói ban nãy, hai bên tay vịn của ghế được làm thủ công tinh xảo.
Chắc do khẩn trương, tay Thương Tư Duệ đặt trên tay vịn có hơi run run, để che dấu, hắn dứt khoát nắm chặt tay vịn, muốn làm cho mình trông bình thường một chút.
Chu Tự Hành quan sát tới đây thì di dời tầm mắt, mở miệng nói, “Giờ Hạ Tập Thanh đã bị loại trừ, tôi muốn tìm một người kết liên minh.” Nói xong tay trái đút vào túi, lấy ra một tờ giấy, đặt lên mặt bàn, “Đây là manh mối quan trọng tôi tìm được, cậu xem đi.” Vừa nói chuyện, tay phải cậu đồng thời đưa vào trong túi khác.
“Manh mối?” thân người Thương Tư Duệ hơi hơi đổ về phía trước.
Lợi dụng việc Thương Tư Duệ đặt toàn bộ lực chú ý lên cái gọi là manh mối quan trọng, Chu Tự Hành bắt được một hai giây chớp nhoáng này, rút tay phải khỏi túi áo, với lấy còng tay trên máy phát nhạc, khóa chặt tay Thương Tư Duệ trên ghế.
Giờ Thương Tư Duệ mới phản ứng lại, manh mối quan trọng trên bàn kia chỉ là một tờ giấy trắng tinh!
Chu Tự Hành nhặt dây thừng dưới đất lên, trói Thương Tư Duệ vào ghế.
“Tự Hành! Anh! Này, sao anh lại trói tôi?” Thương Tư Duệ không ngừng giãy giụa, nhưng Chu Tự Hành không hề có ý dừng lại.
“Có phải anh hiểu nhầm gì không, hay anh chính là sát nhân?”
“Hừ.” Chu Tự Hành nhìn mặt hắn, nhẹ giọng nói, “Đừng diễn nữa, trò chơi kết thúc bây giờ đây.”
Đại công cáo thành, Chu Tự Hành vươn một chân, đá đá chân ghế, làm cả Thương Tư Duệ lẫn ghế đều dịch chuyển.
“Xin lỗi, cậu tạm thời nghỉ ngơi đi.”
Thương Tư Duệ liều mạng giãy giụa, làm cách nào cũng không thể thoát ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Tự Hành rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
Hắn căn bản không biết, trước đó, Chu Tự Hành đã tìm đủ manh mối trong căn phòng này. Dẫn hắn qua đây chỉ vì muốn nhốt hắn lại, tránh cho thời điểm phá giải cuối cùng bị hắn dùng thân phận sát nhân chiếm trước, thoát ra khỏi nhà.
Trước đây, Chu Tự Hành thừa dịp Hạ Tập Thanh giữ chân bốn người chơi kia, đã xem tờ tranh anh đưa cho cậu. Căn cứ vào manh mối [Sô pha Đèn pin Thư phòng Tắt đèn], cậu tìm thấy linh kiện một chiếc đèn pin ở sô pha phòng khách, lắp ráp lại hoàn chỉnh. Cậu thử dùng đèn pin chiếu một vòng khắp phòng khách. Cuối cùng, thấy được dòng chữ chỉ xuất hiện khi bị đèn pin chiếu xạ trên hàng mật mã thứ hai ở cửa chính.
Chính là cái mật mã cần nhập ba chữ ở hàng dưới.
[Ai là sát nhân?]Nhưng đó mới chỉ là một mật mã, hàng mật mã còn lại yêu cầu nhập con số. Chu Tự Hành nghĩ tới hai gợi ý sau của [Sô pha Đèn pin Thư phòng Tắt đèn], vì thế tiến vào thư phòng tắt đèn đi. Trong bóng tối, Chu Tự Hành soi đèn pin kiểm tra, thế mà phát hiện bốn góc phòng, mỗi góc sáng lên một kí hiệu màu đỏ, lần lượt à 2, 3, 7 và “prime”.
Chu Tự Hành xuất thân từ khoa tự nhiên nhanh chóng hiểu được, prime là số nguyên tố, mà 2, 3, 7 cũng đều là số nguyên tố, hơn nữa còn là số có một chữ số. Thỏa mãn cả hai điều kiện này, thì chỉ có duy nhất một số, đó chính là 5.
Chu Tự Hành nhanh chóng rời khỏi thư phòng, đi vào phòng khách. Thương Tư Duệ kêu gào ầm ĩ, đủ để cả phòng khách đều nghe thấy.
“Tư Duệ làm sao vậy?” Sầm Sầm vừa mới chuẩn bị đến thư phòng, đã bị Nguyễn Hiểu ngăn lại, “Chị Sầm Sầm. Chị chờ một lát đã.”
“Chờ? Chờ cái gì?”
Chu Tự Hành đã đi tới cửa chính, cậu dùng tốc độ nhanh nhất nhập bốn số [ 2 3 5 7] vào hàng thứ nhất, tiếp đó nhập đáp án vào hàng thứ 2.
[SON]Con trai chính là hung thủ.
Bảng nhập biến thành một mảng xanh, chớp nháy ba lần, sau đó, một dòng chữ màu xanh lá xuất hiện.
[Mật mã chính xác. Chúc mừng qua cửa!]Cạnh một tiếng, cửa chính mở ra.
Chu Tự Hành hướng mắt về phía trước, cậu đã tưởng tượng ra rất nhiều khả năng, sau cánh cửa này, có lẽ sẽ là người của tổ tiết mục, cậu thậm chí còn nghĩ kỹ lời phát biểu lúc thoát ra rồi.
Nhưng cậu thế nào cũng chưa nghĩ đến, mình cả người mồ hôi lạnh từ cánh cửa này thoát ra, người đầu tiên trông thấy lại là Hạ Tập Thanh.
Hạ Tập Thanh mặc áo sơ mi trắng đứng ở trước cửa, tổ tiết mục bố trí ánh sáng từ phía sau anh hắt lại, xuyên qua đường vai anh, mềm nhẹ bao trùm lên ngực trái cậu. Gương mặt ngược sáng của anh trở nên mơ hồ, chỉ để lại khóe môi nhếch lên xinh đẹp, “Thật tốt quá.”
Lời vừa dứt, Hạ Tập Thanh đứng cách không đến nửa thước đột ngột tiến lên ôm lấy cậu. Dùng phương thức ăn mừng chiến thắng của nam giới mà ôm cậu gắt gao.
Chu Tự Hành có chút ngẩn ngơ, để mặc tên giảo hoạt này mượn cơ hội này ôm mình, đã hoàn toàn quên mất phản kháng.
Thật là kỳ quái. Mùi hương tràn đầy tính xâm lược lúc trước dường như dần dần thay đổi hương vị, mùi thuốc lá nhàn nhạt, mùi xạ hương cũng phai mờ đi. Chu Tự Hành cảm thấy toàn thân mệt mỏi như được nhẹ nhàng bao bọc bởi làn hương mộc mạc, ấm áp lại ôn hòa. Mùi hương, độ ấm cơ thể, lòng bàn tay dán lên sống lưng như chiếc bàn ủi, cùng với âm cuối khi nói chuyện luôn thiếu sự chân thành của người này.
“Tôi biết chúng ta sẽ thắng mà.”