‘Vấn đề của anh là gì, tôi cần tiền,’ Jolie nói khi bắt đầu một vòng mới.
‘Làm cái quái gì? Tôi không muốn chơi nữa.” Hạ Bạch ném khăn tắm nói.
Anh thậm chí còn nghi ngờ hệ thống xảo quyệt để gian lận.
“Tôi đều chuyển hết cho Ôn lão bản.”
Một cái hệ thống hưng phấn nói.
Như thể việc chuyển tiền vẫn chưa đủ gây sốc, hình thức địa chỉ khiến cho Ôn Tần Khê nổi da gà khắp người.
‘ Ôn lão bản? Cái quái gì vậy? Jolie tôi không muốn tiền của cô, cô có thể muốn yêu cầu một số thứ kỳ lạ,’ Ôn Tần Khê phàn nàn chuẩn bị đăng xuất.
‘Nghe tôi nói này sếp. Khi ngài hoàn thành trò chơi, tôi cần ngài tạo một hệ thống đồng hành để tôi đi chơi cùng. Nhìn NPC cả ngày chán chết đi được’, hệ thống nghiêm túc nói.
Ba người đàn ông phá lên cười nhưng Jolie không nản lòng khi tiếp tục cố gắng thuyết phục Ôn Tần Khê.
Một tiếng nổ lớn đột nhiên làm Ôn Tần Khê mở mắt ra, kết thúc tiếng cười đột ngột đó.
“Xin lỗi các cậu, tôi nghĩ tôi có con chồn ranh mãnh đang cố lẻn vào. Đăng xuất trước,” y nói khi nghĩ rằng đó là Lâm Minh Húc.
Y đã cẩn thận cài chốt cửa nếu không Lâm Minh Húc sẽ ngắt lời y nhưng y không nghĩ rằng thằng nhóc sẽ sử dụng cửa sổ “Minh Húc em đang làm cái quái gì vậy!”, y nheo mắt không thể nhìn thấy bóng dáng trong bóng tối hét lên.
“Suỵt, là tôi đây,”
Ôn Tần Khê hơi rùng mình trong cơn run rẩy nhưng nhanh chóng phục hồi và hét lên với hắn.
“Mẹ kiếp! Khước Nhiên Triết anh nghĩ anh đang làm gì?” y nói thì thầm to thu hút sự chú ý của một người anh bảo vệ quá mức nào đó.
Ngay lập tức Lâm Minh Húc đã nhẹ nhàng gõ cửa nhà anh trai mình.
“Ca, mọi chuyện vẫn ổn chứ?” Lâm Minh Húc nói với giọng lớn có thể đánh thức cả người chết.
Ôn Tần Khê ra hiệu cho Khước Nhiên Triết im lặng nếu không Lâm Minh Húc sẽ nổi cơn tam bành thu hút sự chú ý của ông Lâm, điều mà y hoàn toàn không muốn xảy ra.
Y đi đến cửa và nhanh chóng trượt ra ngoài trước khi đóng nó lại sau lưng, không cho con chồn nhỏ có cơ hội lẻn vào.
“Anh không sao, chỉ là gặp ác mộng thôi. Ngủ tiếp đi, anh không sao,” Ôn Tần Khê nói, cố gắng thoát khỏi anh càng sớm càng tốt nhưng Lâm Minh Húc đang tò mò muốn nhìn vào phòng y.
“Tôi nghe thấy anh hét tên Khước Nhiên Triết, anh ta có phải trong cơn ác mộng của anh à?”
“Ừ ừm, haha cơn ác mộng khủng khiếp. Khuôn mặt xấu xí của anh ta vừa xuất hiện ngay trước mặt tôi khiến tôi sợ hãi,” y nói hoàn toàn biết rằng Khước Nhiên Triết có thể nghe thấy y.
“Ồ… anh có muốn em ở lại không? Chúng ta có thể ăn nhẹ lúc nửa đêm, nó sẽ giúp anh vượt qua cơn ác mộng,” Lâm Minh Húc thành thật đề nghị nhưng Ôn Tần Khê từ chối.
Y chỉ xoay sở để thoát khỏi cậu bằng cách đề nghị họ ăn nhẹ vào nửa đêm vào ngày mai.
Ôn Tần Khê quay trở lại phòng chỉ để thấy Khước Nhiên Triết đang đứng khoanh tay trước ngực, tất cả đều thờ ơ.
“Khuôn mặt xấu xí? Nghiêm túc à?” hắn nói chỉ vào khuôn mặt như tượng tạc hoàn hảo của mình.
“Nói bất cứ điều gì anh đến đây để nói và cút đi. Tôi muốn ngủ,” y nói khi nằm ngửa trên giường, cố gắng hình dung xem điều gì đã khiến anh chàng này thực hiện một trò đóng thế như vậy.
Y đã không gặp Khước Nhiên Triết trong một thời gian và không thể không tự hỏi bây giờ hắn có yêu cầu gì.
Khước Nhiên Triết dõi theo bóng dáng của Lâm Tĩnh Tạ với đôi mắt nghi ngờ liệu hắn có quyết định đúng đắn khi đến đây hay không.
Hắn đã cố gắng trì hoãn trong mười ngày dựa vào thông tin cập nhật hàng ngày nhưng chẳng mấy chốc điều đó là không đủ, hắn muốn gặp trực tiếp y.
Tại sao Khước Nhiên Triết cảm thấy cần phải gặp y?
Ngay cả hắn cũng không thể trả lời điều đó, tất cả những gì hắn biết là hắn cảm thấy ngứa ngáy không thể giải thích được trong đó mỗi ngày trở nên tồi tệ hơn nhưng đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm ngay khi hắn nhìn thấy y.
Hắn đột nhiên lao lên chiếc giường ngay bên cạnh nhưng hành động của hắn không được hoan nghênh khi Lâm Tĩnh Tạ nhấc chân đá hắn ra.
Phản xạ của Khước Nhiên Triết đặc biệt tốt khi hắn bắt được chân của Lâm Tĩnh Tạ, biến điều này thành một cuộc ẩu đả vui nhộn.
” Khước Nhiên, đồ khốn kiếp!” Ôn Tần Khê hét lên cố gắng đẩy hắn ra nhưng đột nhiên mất hết sức lực khi tên khốn đó quyết định giở trò bẩn thỉu.