Lục Dĩ Ngưng gật gật đầu, thật cẩn thận đem mấy tờ giấy kia đưa qua.
Phó Uẩn cũng không vội đi, ngồi xuống rồi đọc từng từng từng hàng một.
Nét chữ của tiểu cô nương rất xinh đẹp, mỗi một chữ đều rất tinh tế, sau khi ghép lại thành câu, giọng điệu thành khẩn cảm xúc tha thiết, rất rõ ràng là đang nghiêm túc hối cải rồi.
Không giống như Đường Mộ Bạch, bản kiểm điểm mấy ngày trước đưa cho bà chữ viết như quỷ vẽ bùa không nói, còn đều là cóp nhặt từ trên mạng về rồi viết ra.
Kiểm điểm và hối cải bà nhìn không ra nhưng ngược lại có thể nhìn thấy được da mặt dày như tường thành của anh.
Phó Uẩn hỏi anh có biết rằng mình đã sai ở chỗ nào không, anh còn rất đúng mực mà gật gật đầu, bộ dáng nghiêm túc tựa như thật sự đã trải qua mấy ngày tự mình kiểm điểm: “Con không nên đi học, như vậy cô ấy sẽ không trốn học để đến học cùng con nữa rồi.”
Phó Uẩn vừa tức giận vừa buồn cười, khóe miệng căng ra nửa ngày, cuối cùng tại một giây trước khi không thể khống chế bản thân mình nữa đem anh đuổi ra khỏi thư phòng.
Đường Mộ Bạch người này mặc dù tật xấu không ít nhưng nếu bình tĩnh mà xem xét thì cũng xác thực đủ ưu tú.
Phó Uẩn chỉ sinh một đứa con trai này, đối với nó vừa thương vừa hận, là một người mẹ, bà rõ ràng không nghiêm khắc như vị kia nhà bà, chỉ cần Đường Mộ Bạch không làm gì quá giới hạn thì bà vẫn sẽ nhắm một con mắt mở một con mắt mà cho qua.
Chuyện này cũng cứ như vậy qua đi.
Cho đến hôm nay nhìn thấy bản kiểm điểm của tiểu cô nương này, Phó Uẩn mới sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là “người này càng làm người ta tức chết hơn người kia”, bà thở dài một hơi, xem được một nửa bản kiểm điểm bà lại gấp lại, “Bạn học Lục Dĩ Ngưng, em có lẽ không chỉ trốn mỗi môn của cô nhỉ?”[人比人气死人]Mặc dù Lục Dĩ Ngưng cũng cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng vẫn là thành thành thật thật đáp một tiếng.
Phó Uẩn: “Đạo lý em khẳng định cũng đều hiểu, cô liền không nói nhiều nữa, có điều Tiểu Bạch cái người này, khả năng không ăn cái loại này, lần sau vẫn là nên ưu tiên học hành cẩn thận môn của mình lên đầu.”
Bà không giữ lại một chút mặt mũi nào cho con trai mình, “Loại người như Tiểu Bạch học trưởng của em, bề ngoài thoạt nhìn có vẻ ổn đúng không, nhưng mà tật xấu ngầm cũng cực kỳ nhiều, tiếp xúc bình thường thì không làm sao, nếu thực sự ở bên nhau em khẳng định sẽ hối hận đó.”
Lục Dĩ Ngưng cúi thấp đầu, một bộ dáng khiêm tốn tiếp thu giáo dục.
Nhưng chỉ vừa ra khỏi cửa phòng học, cô liền vào tai trái ra tai phải đem những lời của Phó Uẩn quên đi vô cùng sạch sẽ.
Gần đến cuối học kỳ, lịch thi cũng đều đã được thông báo hết.
Thời gian thi của Viện Mỹ thuật học cơ hồ là sớm nhất toàn trường, ngày 10 tháng 1 là đã có thể thi xong hết tất cả các môn.
Mắt thấy thời gian càng ngày càng đến gần, Lục Dĩ Ngưng liền càng ngày càng giống con kiến ngồi trên đống lửa, môn chuyên ngành còn ổn, khó là khó ở môn Toán cao cấp kia.
Môn Toán của mình ở trình độ nào trong lòng cô tự biết rõ, vậy nên cho dù bình thường trốn không ít tiết học nhưng Toán cao cấp thực sự vẫn chưa từng bỏ qua một tiết nào, mỗi ngày đều đúng giờ ngồi trong phòng học.
Nhưng cho dù có như vậy, cũng không chống lại được sự thật là cô không có thiên phú trong việc học toán, trải qua một học kỳ, số công thức cô có thể nhớ được cũng chẳng được mấy cái, điều này trực tiếp dẫn đến kết quả trước hôm thi, Lục Dĩ Ngưng bắt đầu tạm thời ôm chân Phật, lớp học của Đường Mộ Bạch cô cùng không có thời gian rảnh đi theo nữa, mỗi ngày đều ôm theo quyển giáo trình Toán cao cấp giày cộp ngồi lỳ ở phòng tự học tự nghiên cứu.
Mấy ngày qua đi, đến một ngày cuối cùng trước ngày thi toán cao cấp, sau khi Lục Dĩ Ngưng đã mấy ngày không gặp được Đường Mộ Bạch, cô luôn cảm thấy thiếu thiếu một chút gì đó, soạn một tin nhắn rồi gửi cho Khương Nại: 【Nại Nại, cậu biết Tiểu Bạch thường tự học ở phòng học nào không? 】
Khương Nại cũng đang trong quá trình ôn tập nước sôi lửa bỏng, không rảnh cùng cô phí lời, lập tức copy câu này lại, sửa đi vài từ rồi gửi qua cho bạn cùng phòng của Đường Mộ Bạch.
Câu trả lời rất nhanh đã có, Khương Nại lại chuyển tiếp cho Lục Dĩ Ngưng.
Đường Mộ Bạch có phòng tự học cố định, phần lớn là vào buổi tối.
Lục Dĩ Ngưng ghi lại tên phòng học, sau đó lại liếc nhìn đồng hồ, hơn 9 giờ tối, cô gấp sách lại lầy đủ đồ rồi từ cửa sau phòng học nhẹ tay nhẹ chân nhanh nhẹn đi ra ngoài.
Phòng học Đường Mộ Bạch tự học ở tòa nhà số 2 kế bên, thời gian này mọi người đều đang ôn tập nên có không ít người còn ở hành lang nhỏ giọng đọc sách, Lục Dĩ Ngưng một đường đi qua những tiếng ong ong đến cửa phòng 2503, cô nhẹ nhón chân liếc nhìn vào trong qua ô cửa trên cửa sau.
Đường Mộ Bạch ngồi ở bên cạnh tường, dáng ngồi của anh không quá đoan chính, một tay chống đầu một tay quay bút, vài giây sau, anh lại giơ tay lật một trang sách.
Lục Dĩ Ngưng thở ra một hơi, mắt thấy đã gần đến 10 giờ, khu dạy học sắp tắt đèn rồi nên cô cũng không tiến vào nữa, chỉ đứng bên ngoài và chờ đợi.
Một lần đợi này chính là 15 phút, khi Lục Dĩ Ngưng đang nhân lúc nhàm chán mà quấy rối Khương Nại vừa rừa mặt xong để nghỉ ngơi, cửa phòng học đã mở ra.
Trên màn hình điện thoại, tin nhắn cuối cùng của Khương Nại dừng ở đó: 【Tỏ tình nha, tỏ tình không thành công nhân nghĩa cũng không còn nữa, cùng lắm thì xóa bạn thôi…. Ngưng Ngưng cậu nghĩ thoáng một chút, người tiếp theo sẽ càng tốt hơn. 】[表白不成仁义不在]Lục Dĩ Ngưng cất điện thoại vào túi, nhìn các bạn học từng người nối tiếp nhau từ cửa sau đi ra, khi mọi người đã đi ra gần hết, người nọ mới dừng lại ở cửa phòng học một chút, tắt đèn bên trong.
Anh đứng trong một nơi nửa tối nửa sáng, điện thoại đặt bên tai, vẫn đang phát sáng, hẳn là đang gọi điện thoại.
Đường Mộ Bạch vẫn chưa chú ý đến cô.
Lục Dĩ Ngưng đứng tại chỗ vài giây, cô thực sự căng thẳng, không nhịn được lại gửi một tin nhắn cho Khương Nại: 【Nại Nại, anh ấy ra rồi.
【Đừng sợ, cứ thế mà lên!
Tuy rằng Khương Nại còn chưa từng nói chuyện yêu đương nhưng vẫn có thể chỉ chiêu cho cô, 【Ngưng Ngưng, cậu nghĩ mà xem ngày mai thi xong toán cao cấp là có thể về nhà rồi….. Vậy nên trong hai tháng sau cậu không gặp được Tiểu Bạch học trưởng của cậu đâu đó!
Lục Dĩ Ngưng: “……”
Có lý.
Lục Dĩ Ngưng lại ngước mắt, người nọ đứng nghiêng với cô, đang cúi đầu khóa cửa phòng học.
Cánh cửa vừa đóng lại, ánh sáng trong hành lang chiếu lên mặt anh mạnh hơn một chút, lông mi anh rũ xuống, khóe môi nhẹ mím lại, thần sắc không kiên nhẫn: “Có chuyện thì nói, không nói thì tôi cúp đây.”
Đầu bên kia cũng không biết đã nói cái gì, anh không đáp lại, trực tiếp lấy điện thoại xuống từ bên tai ấn nút ngắt cuộc gọi.
Cửa đã khóa, Lục Dĩ Ngưng nhìn thấy chàng trai ngẩng mặt lên.
Mấy ngày không gặp, anh hình như càng đẹp trai hơn rồi.
Bỏ đi, giết người chẳng qua cũng chỉ là đầu rơi xuống đất.(*)
(*) 杀人不过头点地 : mọi chuyện không có gì ghê gớm
Không sao hết, trí nhớ của cô không tốt, sau khi hai tháng nghỉ đông qua đi, cô có thể xem như mọi chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.
Lục Dĩ Ngưng thở ra một hơi thật sâu, ngón tay đút trong túi siết chặt, mở miệng gọi anh lại: “Học trưởng.”
Đường Mộ Bạch nhấc lên mí mắt, nghiêng đầu nhìn qua.
Không được sợ.
Lục Dĩ Ngưng tự cổ vũ chính mình trong lòng, nâng cao tinh thần một mạch nói: “Em thích anh.”
Đường Mộ Bạch không đáp lại.
Kỳ thật loại chuyện đã rõ ràng như ban ngày này, chỉ cần mắt không bị mù, cơ bản đều có thể nhìn ra được cô thích Đường Mộ Bạch, nhưng ngậm miệng không đề cập tới và đem ra nói ngoài ánh sáng vẫn là không giống nhau, nếu không nói có thể anh sẽ cứ như vậy giả ngu, nhưng nếu nói ra biết đâu lại có cơ hội.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Lục Dĩ Ngưng trong bầu không khí an tĩnh quỷ dị này càng thêm căng thẳng, trái tim nhảy lên lợi hại.
Căng thẳng như vậy, cô cũng không biết đã sai ở chỗ nào, vốn dĩ muốn hỏi “Anh có thích em không”, nhưng có thể do vừa rồi nghĩ đến vấn đề mù mắt, lời ra khỏi miệng liền biến thành: “Anh bị mù sao?”
Home » Story » nghi gia nghi thất » Chương 18: Em thích anh, anh bị mù sao?