Một đường vội vã đuổi theo, Chu Hằng thường thường dừng lại quan sát một chút, xác định mình có đi sai hướng hay không. Sau khi tiến vào Luyện Cốt Cảnh, tốc độ của hắn cũng đề thăng rất lớn, đại khái hơn ba giờ sau, hắn đến trước một mảnh bùn lầy thấp, chỉ thấy 8 vết chân thẳng tắp tiến về phía trước.
Triển khai Phi Vân Bộ, thân thể nhẹ như lông ngỗng, mạnh mẽ bay vút qua mảnh bùn lầy, mỗi một bước hạ xuống chỉ dể lại dấu chân mờ nhạt trên mặt đất, rất nhanh nó lại bị bùn đất co dãn lấp đầy.
Lại bảy tám tiếng sau, sắc trời đã tối, truy tung cũng trở nên khó khăn, nhưng vào lúc này, Chu Hằng nhìn thấy ánh lửa chớp động phía xa.
Tìm được rồi!
Thân hình hắn nhảy lên, hưu hưu hưu, sau khi lên xuống mười mấy cái, ánh lửa phía trước càng ngày càng sáng ngời, chỉ thấy bốn người Thạch Cương ngồi bên cạnh một đống lửa, đang nướng thịt, mùi thịt thơm nức, hắn ở xa còn ngửi được.
Đó là thịt Kim Quan Xà!
Trong lòng Chu Hằng lập tức dâng lên một cơn tức giận, trước kia hắn ở Chu gia tuy rằng chịu đựng tộc nhân khinh bỉ, nhưng mà đê tiện vô sỉ, vong ân phụ nghĩa giống như bốn người Thạch gia này thì chưa từng thấy qua, điều này làm cho sát khí mạnh mẽ trào ra!
Hắn từ trên cây nhảy xuống, nhanh chóng đi tới đống lửa, cất giọng nói:
– Bốn súc sinh khoác da người cho mượn lửa chút!
– Cái gì!
Bốn người Thạch Cương nhao nhao nhảy dựng lên, khó tin Chu Hằng, giống như thấy quỷ vậy!
Tiểu tử này lại dám chủ động tìm mọi người?
Còn dám mắng bọn họ là súc sinh?
– Ồ, nói các ngươi là súc sinh đúng là ủy khuất cho đám 4 chân đó, các ngươi… Súc sinh cũng không bằng!
Chu Hằng tươi cười, trên mặt lại hiện lên sát khí lành lạnh:
– Các ngươi sống trên đời chỉ lãng phí lương thực.
– Muốn chết!
Bốn người Thạch gia đều hét to, thương thương thương, vũ khí ra khỏi vỏ, nhắm thẳng đánh tới Chu Hằng.
Thạch Cương ánh mắt lạnh lùng, tâm tư hắn thâm trầm hơn rất nhiều, Chu Hằng nếu dám chủ động truy kích, vậy tất nhiên có chỗ dựa vào, không ai ngốc đi tìm chết cho mình!
Chẳng lẽ nói, đối phương có năng lực đánh giết Kim Quan Xà kia sao?
Có khả năng sao? Lúc này mới trôi qua hơn một ngày!
Không đúng, khí tức tiểu tử này… Luyện Cốt Cảnh!
Ba người khác của Thạch gia cũng phát giác hơi thở trên người Chu Hằng biến hóa rõ ràng, mỗi một người đều chấn kinh!
Luyện Cốt Cảnh cũng không có cái gì quá ly kỳ, nhưng rõ ràng ngày hôm qua Chu Hằng vẫn còn là Luyện Thể tầng sáu a! Nên biết rằng từ Luyện Thể tầng sáu đến tầng bảy, chính là phải vượt qua một đại cảnh giới, sao có thể trong một đêm hoàn thành?
Đây là quái thai gì?
Tuyệt đối không thể! Trên đời không có yêu nghiệt như vậy, nhất định là ngày hôm qua tiểu tử này dùng biện pháp đặc thù nào đó ẩn tàng khí tức! Đúng, như thế mới lý giải vì sao hắn có thể giết chết Kim Quan Xà!
Nghĩ thông suốt chi tiết này, bọn họ thở phào một hơi.
– Ngươi là người phương nào?
Thạch Cương vọt tới Chu Hằng, đại đao xanh biếc ra khỏi vỏ, ánh đao hàn mang chớp động.
– Người diệt chó gà.
Chu Hằng mờ nhạt nói, vẻ mặt không chút giả dối nào.
– Chỉ có miệng lưỡi lợi hại.
Thạch Cương nháy mắt ra dấu, ba người khác đều nhao nhao tản ra, vây tới Chu Hằng, đợi ba người vào chỗ, hắn nhàn nhạt thốt lên.
– Giết!
Bốn người đồng thời nhào tới, lưỡi dao sắc bén trong tay xẹt qua trời đêm, phân ra chém tới cổ, ngực Chu Hằng.
Chu Hằng thét dài một tiếng, thi triển Phi Vân Bộ trực tiếp tới trước mặt một người, trường kiếm đâm ra, đâm thẳng tới ngực đối phương.
Tên Thạch gia kia vô cùng hoảng sợ, bởi vì một kiếm này hoàn toàn lách qua phòng ngự của hắn, dường như vũ khí trong tay hắn chỉ để bài trí, không có chút tác dụng gì.
– Cứu…
Hắn há mồm kêu cứu, chỉ là vừa phun ra được một chữ, trước mắt đã tối sầm lại, ánh mắt không còn mở nổi nữa!
Chu Hằng thu kiếm, một vòi máu tươi phụt ra từ ngực đối phương. Người nọ chỉ là Luyện Thể tầng sáu, hắn căn bản không cần sử dụng kiếm ý Lăng Thiên Cửu Thức, liếc mắt một cái đã nhìn thấy sơ hở một thức của đối phương, một kích trí mạng!
– Tiểu tạp chủng!
– Lớn mật!
Ba người Thạch Cương vừa giận vừa sợ, không nghĩ tới chiến lực của Chu Hằng lại đáng sợ như thế, tuy rằng võ giả Luyện Thể tầng sáu ở trước mặt Luyện Cốt Cảnh chỉ chờ bị nghiền ép, nhưng mà một chiêu lấy mạng thì quá khoa trương đi.
– Phong Quyển Tàn Vân!
Thạch Cương lại phẫn nộ, một đao vung ra, ánh đao chớp động phóng ra kình phong xé rách không khí.
Hắn là thiên tài Thạch gia, Chu Hằng giết người ngay trước mặt hắn, coi như là đang đánh vào mặt hắn!
– Chết!
Hắn nhất định phải giết tiểu tử này, nếu không gia tộc sẽ không có người nào đi theo hắn nữa. Ngay cả thủ hạ của mình cũng không bảo hộ được!
Hắn được xưng là một trong hai đại thiên tài Thạch gia, tự nhiên có chỗ hơn người, một đao này chém ra, đầy trời đều là đao khí bén nhọn!
Tên này, rất mạnh!
Chu Hằng ánh mắt căng thẳng, trong nháy mắt tâm thần yên tĩnh lại, một kiếm chém ra, đúng là Phi Bộc Kiếm Pháp.
– Choang! Choang! Choang!
Đốm lửa liên tiếp hiện ra, Chu Hằng chợt lui năm thước, vẻ mặt thận trọng đề phòng.
Thạch Cương sắc mặt càng thêm khó coi, tuy rằng hắn bức lui đối thủ, nhưng cánh tay lại có một vết thương, chính là bị Chu Hằng một kiếm đả thương, nếu không phải hắn phản ứng kịp thì không chỉ là một vết thương đơn giản như vậy, mà có thể là cánh tay này bị chém lìa!
Lực lượng tiểu tử này tuy rằng không bì kịp mình, nhưng mà năng lực ứng phó tại sao đáng sợ như thế!
Phong Quyển Tàn Vân chính là một trong ba chiêu uy lực mạnh nhất của Phong Vân Đao Pháp, một hai đại tuyệt học trong Thạch gia, nhưng mà một chiêu này đánh ra chẳng những không chặt đầu được Chu Hằng, ngược lại còn khiến hắn bị thương!
Hơn nữa hắn giơ đao lên, chỉ thấy lưỡi dao đã xuất hiện một vết mẻ nhỏ.
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 18: Đuổi Giết