Ba Lục hỏi thăm tình hình với bác sĩ, sau đó dặn dò nhất định phải nghĩ hết biện pháp chữa khỏi bệnh của mẹ Ôn. Ba người cùng mẹ Ôn ngồi một lúc lâu, rồi mới từ trong viện điều dưỡng đi ra. Trên đường trở về, Ôn Hoàn có vẻ im lặng, tâm tình của ba Lục và mẹ Lục cũng trở nên nặng nề.
Lúc đèn đỏ, mẹ Lục đưa tay kéo tay Ôn Hoàn tới, vỗ vỗ tay của cô, an ủi nói: “Sẽ tốt lại thôi.”
Ôn Hoàn xoay đầu, cười với bà, nói: “Cháu không sao, sáu năm qua cháu đã tiếp nhận sự thật này.”
Mẹ Lục không biết nên nói gì, hốc mắt ửng đỏ gật đầu.
Không khí trong xe có vẻ hơi nặng nề, ba Lục chuyển đổi đề tài hỏi Ôn Hoàn: “Tiểu Hoàn, gần đây có liên lạc với A Thần không?”
Ôn Hoàn hơi sửng sốt, lắc đầu, có chút lúng túng khẽ cười. Thực ra mấy ngày đầu mỗi ngày Lục Thần đều gọi điện cho cô, nếu không thì cũng phải gửi tin nhắn. Nhưng khoảng mười ngày gần đây, điện thoại hay tin nhắn đều không có, mặc dù như vậy có phần không quen, nhưng ngay từ đầu đã không muốn cùng anh thật sự có gì đó, cho nên cũng không chủ động gọi cho anh.
“Chắc là chuyện diễn tập đấy, lúc trước đi cả mấy đêm mới quay về, bọn chúng diễn tập vô cùng nghiêm ngặt, phải cắt đứt liên lạc với bên ngoài.” Mẹ Lục bên cạnh giải thích.
Ôn Hoàn chỉ khẽ cười, không nói gì, cô sợ mình nói nhiều sai nhiều. Buổi tối sau khi ăn cơm cùng ba Lục và mẹ Lục xong thì quay về, mới vừa về đến nhà liền nhận được điện thoại của chị Lynda nhắc nhở cô sáu giờ sáng ngày mai xe đi thành phố B.
“Buổi tối em xếp đồ đi, sáng sớm ngày mai đúng giờ bọn chị qua đó đón em.”
“Vâng, em biết rồi.” Ôn Hoàn cầm điện thoại trả lời, vò đầu chuẩn bị lấy quần áo đi tắm.
Bên kia điện thoại Lynda không có ý cúp máy, thăm dò hỏi: “Ôn Hoàn, em cùng tổng giám đốc Lục thị rất quen biết sao?”
Động tác vò đầu dừng lại, nghiêm mặt nói: “Nếu như chị muốn nói tới chuyện đại diện kia, em đã từ chối rồi.”
“Em điên à, cơ hội tốt như vậy em lại đi từ chối!” Lynda hoàn toàn không thể hiểu nổi rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì!
“Hình tượng của em không phù hợp, bác Lục là bề trên của em, em không muốn công ty của bác ấy vì hình tượng của em mà bị tổn thất.”
Lynda bên kia điện thoại im lặng một lúc lâu sau mới hỏi: “Ôn Hoàn, trước kia nhà em làm gì?”
Nghe vậy, Ôn Hoàn dừng lại, lạnh giọng nói: “Buổi sáng ngày mai em muốn nghỉ ngơi.” Nói xong liền cúp thẳng điện thoại.
Từ Giang Thành đến thành phố B cần hơn sáu tiếng, cho nên khi xe của mấy người Ôn Hoàn đến đoàn phim thời gian không sai biệt lắm, cất đồ đạc vào trong khách sạn đoàn phim đã đặt trước, rồi cùng mấy người trong đoàn phim đi ăn. Bữa cơm này ăn xong mất cả buổi chiều, lúc quay trở về khách sạn đã sắp nhá nhem tối, đạo diễn thông báo nghỉ ngơi một đêm, ngày mai bắt đầu chính thức quay phim
Phòng của Ôn Hoàn là phòng đơn, buổi chiều lúc ăn cơm có uống chút rượu, cộng thêm hơn sáu tiếng đồng hồ đi xe, thật sự có chút mệt mỏi, trở về phòng rửa mặt xong liền lăn lên giường ngủ.
Nhưng lúc đang mơ mơ màng màng ngủ thì chiếc điện thoại đặt ở trên đầu giường vang lên, mơ hồ với tay lấy điện thoại: “Alo?”
Bên kia điện thoại Lục Thần hỏi: “Cô đang làm gì đấy, sao giọng nói uể oải vậy?”
Ôn Hoàn đưa điện thoại ra nhìn một chút, xác định là điện thoại của anh, xoa huyệt thái dương nói: “Tôi ở khách sạn.”
“Khách sạn, không phải cô lại đi gặp mấy tên chế tác chó má đấy chứ?!”
Ôn Hoàn đảo mắt, biết anh đang nghĩ cái gì liền giải thích: “Ngày hôm nay tôi đến đoàn phim, phải ở chỗ này hơn một tháng.”
“Không ở Giang Thành?”
“Ở thành phố B.”
“Chỗ nào thành phố B, bây giờ tôi đi tìm cô?”