Cứ tưởng phần thắng đã nắm trong tay, nào ngờ tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Lam Hải Như bỏ đi, nhưng lại kéo theo ba phần linh hồn của Ngụy Tần Khôn.
“Vậy em ra ngoài! Anh cần gì, cứ gọi em!”
Tịnh Lâm Yên rời đi. Ngụy Tần Khôn liền lấy tay day day vầng trán, thái độ bất lực tới tự cáu gắt với chính mình.
Trầm ngâm một hồi, cuối cùng anh vẫn phải lấy điện thoại gọi cho một người.
“Trợ lý Mạc, giúp tôi tìm hiểu tất cả các chung cư, nhà trọ, công ty trong nội thành, xem có ai tên Lam Hải Như thuê hay xin vào làm không. Dài nhất là hai ngày, trong vòng hai ngày phải có kết quả.”
…—————-…
Một tháng sau…
Lam Hải Như bước ra từ cổng chính tại một công ty khá tiếng tăm ở thành phố S.
Sắc vóc ấy vẫn mảnh mai nhưng luôn giàu nghị lực như vậy, có điều trông cô hơi gầy hơn trước, da dẻ cũng không mấy hồng hào, phải chăng sức khỏe cô không tốt?
Nhìn cô từ phía đằng xa, đôi mắt của người đàn ông đong đầy nhớ nhung, tội lỗi và dằn vặt.
Trước đó, có người từng dường như phát điên khi không còn được gặp cô mỗi ngày, không được ôm cô ngủ hằng đêm, không còn được nghe thấy giọng nói trìu mến, ngọt ngào đầy quan tâm dành cho mình.
Và anh đã phải lật đật chạy đi tìm, rà soát khắp mọi nơi trong thành phố gần một tháng, mãi tới tối qua mới nhận được tin cô đang làm việc tại Kiều thị, một công ty có tiếng ở thành phố S.
Chẳng thể tả được lúc đó, Ngụy Tần Khôn đã vui mừng đến nhường nào. Anh liền vượt đường xá xa xôi ngay trong đêm, đến tìm cô.
Kết quả, lúc thấy cô rời khỏi chung cư, anh lại chẳng có dũng khí đối diện. Chỉ dám âm thầm bám theo, đợi cô tan ca mới quyết định gặp mặt, bởi vì lúc này đã quá nhớ nhung.
“Hải Như! Em đang đợi xe à?”
Vừa ra khỏi xe, Ngụy Tần Khôn lại thấy một người đàn ông đi đến bắt chuyện với Lam Hải Như, nên chợt dừng bước.
Nếu anh nhớ không lầm, thì người đàn ông đó chính là Kiều Lãng, Tổng giám đốc của Kiều thị. Và cô đang là Trợ lý riêng của hắn ta.
“Vâng! Em đợi xe!” Lam Hải Như vui vẻ trả lời.
Lúc này, Kiều Lãng lại nhìn đồng hồ phiên bản giới hạn trên tay mình, rồi nói:
“Gần tới giờ cơm tối rồi! Hay chúng ta đi ăn chút gì đó, rồi hẵng về.”
“Cũng được! Vậy để em hủy chuyến xe đã đặt. Anh lấy xe đi, em đứng chờ ở đây.”
“Ok! Đưa túi xách đây, anh mang lên xe luôn cho, đỡ phải cầm mỏi tay.”
Kiều Lãng vô cùng ga lăng, đưa ra đề nghị.
Nhìn qua đã biết ngay là con người phóng khoáng, thân thiện. Mà lúc đó, Lam Hải Như cũng vui vẻ đưa túi xách cho anh ấy mang đi.
Kiều Lãng vừa rời khỏi, Ngụy Tần Khôn liền xông tới, trực tiếp nắm tay Lam Hải Như, dọa cô một phen giật mình, ra sức giẫy giụa, tới khi nhìn kỹ lại mới nhận ra người quen.
“Tần Khôn, sao anh lại ở đây?”
“Theo anh về nhà.” Anh ta dứt khoát ra lệnh.
Nói xong, liền kéo cô đi về xe. Nhưng lúc đó, Lam Hải Như lập tức cự tuyệt.
“Về nhà nào chứ, anh bị điên hả?”
“Về nhà của chúng ta! Anh nuôi em, không cần phải cực khổ bươn chải ở đây một mình.” Quay lại nhìn cô, Ngụy Tần Khôn cực kỳ nghiêm túc trả lời.
Nói xong, anh lại tiếp tục nắm tay cô, với ý định đưa đi, nhưng vẫn bị đối phương tuyệt tình rút mạnh tay trở về.
Giây phút đó, Ngụy Tần Khôn chợt cảm thấy trống rỗng đến mức chông chênh, hụt hẫng. Lam Hải Như đã không còn là cô gái luôn nghe lời anh nữa, cô đã gạt bỏ anh…
“Chúng ta đã ly hôn, anh quên rồi sao?”