“Bạn cùng bàn, mau nhìn Triệu Ninh kìa!” Tề Nam vừa cười vừa vộ cậu, “Triệu Ninh cài kép tóc của Lâm Tiểu An kìa!”
Trang Phàm Tâm đang làm bài đọc tiếng Anh, nào có tâm sự xem người ta giả gái, Tề Nam chơi một mình không vui, đột nhiên nhanh trí ấp ủ ý nghĩ xấu xa, ngoắc ngoắc tay với Triệu ninh đòi kẹp tóc.
Hắn sờ sờ tóc Trang Phàm Tâm, nói: “Bạn cùng bàn, tóc mày mềm thật đó.”
Trang Phàm Tâm cúi đầu, cậu không chú ý nghe, cũng không lộn xộn. Tề Nam vén mái Trang Phàm Tâm lên, nhẹ nhàng kẹp tóc, ầm ĩ nói: “Uầy, mày xinh cực luôn!”
Ủy viên thể dục ở bàn trước xoay người lại: “Còn xinh hơn Lâm Tiểu An luôn á, thôi kẹp luôn đi!”
Lâm Tiểu An cười gục xuống bàn, tuyên bố muốn tặng kẹp tóc cho Trang Phàm Tâm. Đám người xung quanh cười sằng sặc, Trang Phàm Tâm trong khung cảnh vui sướng làm xong bài đọc tiếng Anh cuối cùng, lúc này mới mê man ngẩng đầu lên.
Ủy viên thể dục giương điện thoại, tách tách, chụp trúng phóc chính diện Trang Phàm Tâm.
Trừng phạt thì phải tìm người đầu têu, Trang Phàm Tâm rút bài sinh học ra, trước khi làm đánh Tề Nam một cái.
Tối về nhà, Trang Phàm Tâm gầy như vậy không phải không có lý do, húp hai bát canh rồi thôi, đi thẳng lên lầu làm bài tập. Cậu làm mãi đến gần sáng, bài tập cũng làm được kha khá, còn lại một hai bài khó.
Nhưng cậu mệt muốn chết rồi, nằm lên giường lấy điện thoại ra xả stress một chút, mới phát hiện mọi người đang hô hào cùng chơi game, cậu lạc hậu gửi một tun “Chờ tao với”.
Trang Phàm Tâm đã thành một nguời vô hình, lúc trước danh sách bạn tốt chỉ có một mình Cố Chuyết Ngôn, bây giờ đã phải sang trang mới rồi. Game gì cậu cũng có thể chơi thành QQ, thấy ủy viên thể dục đang online, vào chat: “Còn thừa nhiều túi năng lượng không?”
Ủy viên thể dục không nói hai lời tặng cậu một cái, Trang Phàm Tâm nhận, hỏi: “Cùng làm nhiệm vụ không?”
“Không làm.” Ủy viên thể dục nói, “Tề Nam phá hủy thác nước trong vườn hoa của tao rồi, tao chờ nó vào để báo thù.”
Trang Phàm Tâm gà lắm, chưa bao giờ dám chủ động khiêu khích người khác, thuộc về giai cấp người chơi “Địch đuổi ta chạy, địch đánh ta quỳ”, hi vọng lớn nhất là có thể mạnh mẽ đánh đối thủ một trận, mà phương thức thực hiện duy nhất chính là tìm một đồng đội mạnh mẽ, hưởng sái hào quang của người ta.
Trước mắt là cơ hội tốt, cậu nói: “Dẫn tao theo với!”
Ủy viên thể dục từ chối: “Không phải mày nói Cố Chuyết Ngôn rất mạnh sao, mày tìm cậu ta dẫn mày đi.”
Trang Phàm Tâm đáp: “Vở ghi tiếng Anh còn thiếu một unit, khi nào mới bổ sung?”
Cậu ép ủy viên thể dục đồng ý, chỉ còn chờ Tề Nam đăng nhập. So với Cố Chuyết Ngôn thì cậu thích chơi với các bạn học khác hơn, bởi vì level của Cố Chuyết Ngôn quá cao, chênh lệch quá lớn dễ sinh ra tự ti, cậu rất ngại đến gần.
Sau ba phút, Tề Nam đăng nhập.
Ủy viên thể dục và Trang Phàm Tâm lập tổ đội, Tề Nam kéo lớp trưởng lập tổ đội.
Sau năm phút, ủy viên thể dục và Trang Phàm Tâm văng ra.
Trang Phàm Tâm nhìn chằm chằm màn hình nuốt nước miếng, không dám tiếp tục hé răng, thôi yên lặng làm nhiệm vụ vậy. Một thông báo gửi tới, cậu không thấy, chỉ lo buồn bực chơi game.
Đó là ủy viên thể dục gửi trong nhóm chat, mắng cậu là đồng đội heo kéo theo cả hắn bị thương.
Cố Chuyết Ngôn mới vừa nghe xong một chương trình học nổi tiếng, đang tắt máy vi tính, tiện tay mở ra tin nhắn trong nhóm chat liếc một cái, là bức ảnh ủy viên thể dục gửi. Trong bức ảnh Trang Phàm Tâm ngồi ở sau bàn học, đang mê man nhìn về phía ống kính, tóc tai mềm mượt, trên mái cài một cái kẹp tóc gấu nhỏ.
Chụp hình, cho nên đáng yêu một cách tự nhiên.
Cố Chuyết Ngôn mở bức ảnh ra, không khống chế được ấn lưu lại.
Anh lướt đến những tin nhắn trước, phát hiện các nam sinh đã hẹn cùng chơi game, Trang Phàm Tâm còn bám sau mông người ta đòi người ta đợi mình. Đã mấy ngày anh chưa đăng nhập rồi, vốn cảm thấy chơi game chẳng có gì thú vị lắm, lúc này lại trái lương tâm mà mở ra.
Vừa đăng nhập, Cố Chuyết Ngôn nhìn thấy ảnh đại diện của Trang Phàm Tâm sáng, đang rảnh rỗi.
Trang Phàm Tâm mới vừa làm xong nhiệm vụ, trước đó bị lớp trưởng dùng một chiêu giết chết, đúng là đáng thương, Tề Nam quyết định dẫn cậu thăng cấp. Cậu vui vẻ đi chơi cùng người ta, chưa lên được bao nhiêu, Tề Nam đã đòi cậu gửi đáp án bài tập tiếng Anh.
“…” Trang Phàm Tâm cũng không ngốc, “Trước tiên mày phải dẫn tao đi đánh mọt trận cái đã.”
Mới vừa gửi xong, hệ thống báo “GZY” mời “Hôm nay cũng rất phiền lòng” lập tổ đội, Trang Phàm Tâm không muốn bị khinh bỉ, trực tiếp từ chối lời mời của đối phương.
Cố Chuyết Ngôn sững sờ, mình bị một tên cùi bắp từ chối? Hả?
Nghĩ lại, có phải là trị số sinh mạng của Trang Phàm Tâm không đủ không, thế là anh đến cửa hàng mua năm túi năng lượng, tặng cậu một túi. Nếu từ chối tổ đội, sao lại có thể không biết xấu hổ mà nhận quà chứ, Trang Phàm Tâm lại chọn từ chối.
Cố Chuyết Ngôn lại nghĩ phương diện khác, xem ra đối phương không thích tác chiến, chỉ muốn nhàn nhã tự mình chơi. Anh mới vừa tự an ủi mình xong, “Hôm nay cũng rất phiền lòng” tiến vào hình thức chiến đấu, lại nhìn lên, đồng đội là “Saiki Kusuo” (*) sstruyen reup là chó
(*) Saiki Kusuo:

Hóa ra là không muốn chơi với mình.
Cố Chuyết Ngôn chưa từng bị lạnh nhạt như thế này, kiên nhẫn chờ cuộc chiến kết thúc, tuyên chiến với Tề Nam. Tề Nam dẫn theo Trang Phàm Tâm, hai chọi một, chết khá là bình yên.
Hình ảnh yên tĩnh, “Tề mộc nam hùng” mở miệng trước: “Người anh em, cậu muốn cái gì?”
GZY: “Đồng đội của cậu.”
Tề mộc nam hùng: “Vậy cũng không cần giết tui chứ? Cậu mà nói sớm tui dâng nó cho cậu còn tặng cậu tiền vàng nữa!”
“Hôm nay cũng rất phiền lòng” vẫn đứng chỗ cũ, đánh mất quyền lên tiếng, từ một con gà tự do biến thành con gà tù binh. Trang Phàm Tâm cuộn tròn trong ổ chăn, sao cậu lại thảm như vậy chứ? Sao cảm thấy chơi game còn hổng vui bằng làm bài tập nữa?
“Hôm nay cũng rất phiền lòng” bị “GZY” lĩnh đi, hai bên rơi vào trầm mặc, giằng co một hồi, Cố Chuyết Ngôn nói: “Nhận túi năng lượng đi.”
Giống như mệnh lệnh, Trang Phàm Tâm ấn nhận, lại tăng đầy máu, còn rất có ý thức tù binh nói chuyện rất lễ phép: “Cảm ơn chủ nhân.”
Trong lòng Cố Chuyết Ngôn hồi hộp một chút, chủ nhân này nọ, cũng rất tình thú nha… Anh chậm chạp một lúc lây, hỏi: “Vừa nãy tại sao từ chối lập tổ đội?”
Trang Phàm Tâm đáp: “Lúc trước cậu nói tui tự thăng cấp đi, đừng trèo cao.”
Hình như là từng nói thật, Cố Chuyết Ngôn đổi giọng: “Tôi giỡn cậu thôi, dù cậu có gà đến mấy tôi cũng không chê cậu đâu.”
Lời này nghe vẫn không có hiệu quả an ủi, Trang Phàm Tâm xoa xoa mắt, hơn một giờ rồi, sáng mai còn phải đến phòng vẽ tranh. Cậu lựa chọn ngủ, trả lời: “Hôm khác đi, tui phải off rồi.”
Cố Chuyết Ngôn cứ luôn bị cự tuyệt, âm thầm nghi ngờ nói, có phải là Trang Phàm Tâm giận rồi không?
Ngoại trừ giả vờ theo đuổi, chứ bình thường anh rất ít khi dỗ người ta, càng không nói đến trong game. Đóng lại khung chat, anh hiếm khi luống cuống, sau đó mở cửa hàng ra.
Lúc Trang Phàm Tâm vừa định out ra, trên màn hình bung ra một đống cánh hoa và trái tim, phấn hồng ngập màn hình. Cậu đã từng mua rồi, cái này gọi là “Tặng bạn trái tim của tôi” và “Tặng bạn tình yêu của tôi”.
Chờ trái tim và cánh hoa biến mất, Cố Chuyết Ngôn gửi: “Ngủ ngon.”
Trang Phàm Tâm đè lên gối xuất thần, im lặng, mặt cũng không hiểu sao hồng lên.
Tác giả có lời muốn nói: Có bạn học nhìn thấy người khác chơi game, nên mình cũng chơi, mà không biết người ta đã học đến rạng sáng mới chơi một chút. (Hạ Duy nói)