Hàn Thiên luyến tiếc nhìn nàng một cái rồi vội vàng lên phòng riêng của Nam Môn Thần.
Hoa đẹp thế quả nhiên Nam Môn Thần có phước hưởng.
“Anh ấy, ổn không? Tôi không dám lấy đạn ra…”
An Ngôn đặt cháo xuống bàn bên cạnh, dịu dàng đỡ Nam Môn Thần dậy. Hàn Thiên dễ dàng xem vết thương, anh tỉ mỉ rạch một đường gấp đạn đặt vào khay, mùi máu tanh nạt nồng cả gian phòng, khiến nàng muốn nôn.
Nơi vết thương kia máu không ngừng chảy, môi hắn khô khóc, khuôn mặt trắng bệch.
“Đau quá…” Nam Môn Thần ôm chặt lấy cô mà rỉ lời, thân thể run rẩy.
“Này… anh ấy đau đấy, anh nhẹ tay thôi!”
Hàn Thiên giảm tộc độ may vết thương lại, sau khi xử lý xong vết thương.
Nam Môn Thần phất tay, Hàn Thiên thu dọn những vật dính máu, nhanh chóng rời khỏi.
Nam Môn Thần được vợ đút chau như trẻ con. An Ngôn quá đẹp, hắn tuy không được tỉnh táo, nhưng anh mắt của tên bác sĩ kia với vợ không ổn tí nào, nên hắn đuổi gấp.
“Môn Thần, anh Thiệu Phong đâu?”
– “Xoảng xoảng.”
Hắn nghe vợ hỏi đến người đàn ông khác, liền tán đổ chén cháo. Cô bị hành động đó làm cho ngây ngốc, đang yên đang lành hắn lại nổi nóng là sao chứ?
“Cô cút ra ngoài cho tôi!”
An Ngôn gom mảnh vỡ dưới sàn, ngẩn lên nhìn sắc mắt đen kịch của hắn, đành ôm mặt khóc chạy ra ngoài.
Mộc Bình thấy cô lướt qua, muốn gọi lại, nhưng không thấy người đâu, đến cửa phòng nhìn vào thấy Nam Môn Thân hậm hực, bà biết đôi trẻ lại cãi nhau.
An Ngôn ra sân ngồi ngắm bầu trời chỉ có vài ngôi sao, trong lòng nhớ cha, phải chi có cha bên cạnh, thì có lẽ cô không tủi thân.
Từ nhỏ cha đã rất cưng chiều cô, di thư cuối cùng trước khi mất cũng chỉ lo cho con gái.
Nam Môn Thần trên lầu hướng mắt xuống nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của vợ.
Có phải khi nãy hắn hơi quá đáng không?
Chỉ vì An Ngôn dịu dàng lại kiều diễm, nên hắn không muốn thả cô ra khỏi lòng son, cả đời này nàng chỉ được thuộc về riêng hắn, mặc cho hắn dày vò thôi.
An Ngôn vô tình ngẩn lên thấy Nam Môn Thần nhìn mình, trong lòng kinh ngạc. Nam Môn Thần bỏ vào trong.
Đêm đó An Ngôn ngủ quên dưới ghế đá, sáng ra đã thấy chiếc chăn đắp trên người.
Nam Môn Thần lướt qua trong sự nghi quặc của cô, nhìn bóng lưng hắn vào xe. Cô nhớ lại đêm qua vết thương máu me trên lưng hắn.
Liệu hắn đã ổn chưa? Sao lại cuồng công việc đến thế. Hắn muốn biến bản thân thành cổ máy ư?
An Ngôn lên phòng thay đồ, thấy trên bàn là một tờ giấy ghi chú.
“Chiều đi sự kiện cùng tôi!”
An Ngôn thở dài, chắc chắn là lời nhắn của Nam Môn Thần rồi, dù lòng không muốn ra ngoài cùng hắn, nhưng lấy lòng hắn vẫn hơn là chống đối mang ghét bỏ vào người.
[…]“Là điều tra ra chưa?”
Trong phòng làm việc Nam Môn Thần chống cằm cọc cằn nhìn trợ lý Hàn Thanh.
Đêm qua trên đường về, hắn bị băng đảng xã hội đen chặn xe, không phản ứng kịp hắn đã bị bắn trúng lưng, may mà Hàn Thanh võ nghệ cao giải vây cho hắn lái xe thoát nạn…
Rất nhanh buổi chiều đã đến, người hầu trong biệt thự tất bật sửa soạn cho An Ngôn.
“Oa… Thiếu phu nhân, người xinh lắm luôn.” Một hầu gái tấm tắc khen ngơi.
Tiếng bước chân ghê gợn tiếng đến, khi cửa mở ra. Nam Môn Thần nét mặt căng như dây đàn, thế mà đã chùng xuống, nhìn cô vợ không hề chớp mắt.
Thật sự An Ngôn ngày thường đã xinh, giờ điểm tô thêm son phấn, nàng trở nên đẹp như nữ thần.