Buổi chiều lúc hai người nói chuyện, Tần Đông Loan nói hẳn là mình sẽ về vào lúc buổi dạy kèm kết thúc. Mà bây giờ mưới chỉ hơn ba giờ, Tần Đông Loan đã về đến nhà.
Kiều Diên hỏi xong, Tần Đông Loan trả lời: “Làm xong việc rồi nên về sớm.”
Kiều Diên nghe vậy, đáp: “À.”
Cuộc hội thoại đi vào ngõ cụt, hai người giống như không còn gì để nói nữa, bầu không khí cứ thế dần rơi vào trầm mặc. Tần Đông Loan nhìn Kiều Diên trả lời xong thì theo thói quen cúi đầu, lại nhìn làn da nhợt nhạt sau gáy cậu, hỏi.
“Tề Dĩ Phạm thế nào?”
Kiều Diên nghe anh hỏi thì lại ngẩng đầu, nghĩ đến buổi dạy kèm buổi chiều cho Tề Dĩ Phạm, trả lời: “Khá tốt.”
“Ừm.” Tần Đông Loan đáp một tiếng.
Nói hai ba câu, cũng đã đến lúc tiếp tục buổi học. Kiều Diên ngẩng đầu, nói với Tần Đông Loan: “Tôi vào đây.”
“Đi đi.” Tần Đông Loan nói.
Kiều Diên cũng không nán lại thêm, xoay người đi tới mở cửa phòng Tề Dĩ Phạm rồi bước vào. Kiều Diên rất nhanh biến mất sau cánh cửa, Tần Đông Loan nhìn cửa phòng đã đóng chặt, nhìn một lát thì thu hồi ánh mắt, quay xuống tầng một.
–
Tề Dĩ Phạm vẫn còn đang ném bóng rổ, thấy cậu đi vào thì hỏi.
“Thầy vừa nói chuyện với ai thế?”
Lúc Kiều Diên đi ra đã đóng cửa phòng lại. Tường và cửa ở đây cách âm khá tốt, nên Tề Dĩ Phạm ở trong phòng chỉ có thể nghe thấy tiếng nói chuyện, không nghe được là tiếng của ai.
Kiều Diên đi tới trước bàn học ngồi xuống, nói: “Cậu của em.”
Bóng rổ trên tay Tề Dĩ Phạm “bịch” một tiếng rơi xuống sàn nhà.
Nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống sàn nhà, Kiều Diên: “…”
Tề Dĩ Phạm vừa nghe thấy Kiều Diên nói là cậu mình, bàn tay vốn đang điêu luyện đùa nghịch quả bóng lập tức cừng đờ. Bóng rổ rơi xuống đất, Tề Dĩ Phạm thì như bị ai đuổi sau lưng chạy nhanh đến bàn học ngồi xuống. Ngồi ngay ngắn xong, Tề Dĩ Phạm nói với Kiều Diên: “Vậy chúng ta mau bắt đầu đi. Ôi, thầy không nói chuyện em chơi bóng rổ với cậu em đó chứ?”
Dáng vẻ run rẩy của Tề Dĩ Phạm rất dễ để người ta biết là cậu nhóc đang lo lắng hoặc căng thẳng. Kiều Diên nhìn dáng vẻ này của cậu nhóc, đáp: “Chưa nói.”
“Vậy thì tốt vậy thì tốt.” Tề Dĩ Phạm thở phào một hơi.
Kiều Diên nhìn khuôn mặt thả lỏng của Tề Dĩ Phạm, hỏi.
“Em sợ cậu mình thế sao?”
“A?” Tề Dĩ Phạm quay sang nhìn Kiều Diên, một giây sau phản ứng lại câu hỏi của Kiều Diên, sau đó đáp: “Không phải là sợ.”
“Chỉ là, nếu em biểu hiện không tốt, sau đó muốn xin cậu cái gì thì có thể cậu sẽ không cho nữa.” Tề Dĩ Phạm nói.
Tần Đông Loan không tính là một vị trưởng bối nghiêm khắc. Có vài việc mà ba mẹ của Tề Dĩ Phạm cấm, nếu đi tìm Tần Đông Loan, thì có thể Tần Đông Loan đều sẽ đồng ý.
Câu trả lời vừa rồi cậu nhóc cũng chưa nói đến điểm mấu chốt, ví dụ như hôm nay trong điện thoại Tần Đông Loan đã dặn dò, bảo Tề Dĩ Phạm phải nghe lời Kiều Diên. Nếu như Tề Dĩ Phạm không nghe, hậu quả sau đó, cậu nhóc thật sự không dám tưởng tượng.
Tần Thanh dường như cũng hiểu rõ điều này, nên lúc Tần Đông Loan nói sẽ tìm Kiều Diên hỏi giúp, cô ấy mới vừa yên tâm vừa mừng thầm như thế. Bởi vì chỉ cần là Tần Đông Loan nói, thì anh sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.
Đối với ba mẹ mình, Tề Dĩ Phạm có thể luồn lách đủ kiểu, nhưng trước mặt Tần Đông Loan, cho cậu nhóc thêm một trăm cái lá gan, cậu nhóc cũng không dám nói một chữ “không” với anh.
(*) haha chiêu chung của mấy ông cậu bà dì, nên nhiều khi Bát thấy nhỏ cháu nó sợ mình hơn ba mẹ nó, cảm giác rất chi là sảng khoái:>
Tề Dĩ Phạm giống như vẫn còn chưa yên tâm, hỏi lại Kiều Diên.
“Em biểu hiện cũng khá ổn đúng không thầy?”
Kiều Diên im lặng nhìn cậu nhóc, một lát sau, Kiều Diên nói.
“Cũng ổn.”
“Vậy thì tốt.”
–
Sáu giờ chiều, buổi dạy kèm của Tề Dĩ Phạm kết thúc.
Bốn tiếng học dài như cả một thập kỷ, Tề Dĩ Phạm mừng đến mức từ ghế nhảy lên, trước tiên ném bóng vào rổ một cái lấy lại tinh thần. Sau đó, đã gấp không nhịn nổi chạy ra khỏi phòng.
Sau khi Tề Dĩ Phạm rời đi, Kiều Diên cũng thu dọn sách và giáo án của mình rời khỏi phòng. Trong phòng khách, hai mẹ con cô gái kia đã ra về, chỉ còn lại mẹ Tần, Tần Thanh và Tần Đông Loan.
Tề Dĩ Phạm đi xuống tầng, mẹ Tần bèn kéo cậu nhóc tới bên người hỏi han chuyện học hành. Tề Dĩ Phạm trả lời bà ngoại xong, Kiều Diên cũng vừa đi ra đến cửa. Tần Đông Loan đưa mắt về phía này, Tần Thanh cũng theo tầm mắt của anh nhìn tới, trước tiên lên tiếng.
“Thầy Kiều vất vả rồi.”
Kiêu Diên bước nhanh xuống phòng khách, trả lời: “Chuyện nên làm ạ.”
Trong lúc trả lời Tần Thanh, cậu khẽ gật đầu với mẹ Tần, sau đó nhìn sang Tần Đông Loan đứng một bên.
Lúc cậu xuống cầu thang, Tần Đông Loan cũng đã từ ghế sô pha đứng dậy. Anh nhìn Kiều Diên, nói: “Đi thôi.”
“Đi đâu?”
Mẹ Tần ở một bên nghe vậy thì hỏi.
Tần Đông Loan trả lời: “Con đưa cậu ấy về, thuận tiện cùng đi ăn luôn.”
Nghe Kiều Diên phải về, mẹ Tần nhìn sang Kiều Diên. Tuy đã qua tuổi sáu mươi, nhưng bởi vì được chăm sóc tỉ mỉ, nhìn qua dường như còn trẻ hơn rất nhiều. Ở trước mặt Kiều Diên hơn hai mươi, mẹ Tần nhìn về phía cậu, trong mắt là ý cười hiền từ. Bà nhìn Kiều Diên, cười nói: “Còn phải đi đâu ăn nữa. Ở nhà cái gì cũng có, thầy Kiều ở lại cùng ăn luôn đi.”
Mẹ Tần nhiệt tình mời Kiều Diên ở lại dùng bữa, bà nói xong, ánh mắt của mọi người trong phòng khách đều nhìn về phía cậu.
Mẹ Tần nói như vậy, Tề Dĩ Phạm ngược lại không quá bận tâm, mà Tần Thanh nghe xong, cũng cười nói.
“Đúng đó thầy Kiều, ở lại cùng ăn luôn đi. Tuy là bữa cơm tại nhà chỉ có cơm rau đơn giản, nhưng cũng thuận tiện để cảm ơn thầy đã bỏ công dạy kèm cho thằng bé.”
Tần Đông Loan thoáng nhìn chị gái, sau lại nhìn sang Kiều Diên.
“Muốn ăn ở nhà tôi luôn không?” Tần Đông Loan hỏi ý kiến Kiều Diên.
Kiều Diên đưa mắt nhìn về phía Tần Thanh và mẹ Tần với khuôn mặt tươi cười chờ câu trả lời của cậu, sau đó khẽ gật đầu, lễ phép nói.
“Làm phiền rồi ạ.”