Chờ anh trai kia rồ ga phóng xe máy đi, Giang Dư Niên mới cầm túi thức ăn đứng trong gió đêm, muộn màng nhận ra, cậu vốn có đặt đồ ăn gì đâu.
Giang Dư Niên bỗng ngẩng đầu nhìn phía trước mặt, quả nhiên cách đó không xa là xe của Mục Sơn Xuyên đang đỗ. Cảm giác nguy hiểm trào lên đến tận cổ họng khiến cậu lập tức lấy lại tinh thần, co cẳng bỏ chạy, nhưng lại ập tiến vào trong lòng một người.
Trên đầu truyền đến giọng trầm thấp của Mục Sơn Xuyên: “Bắt được em rồi.”
Nghe được câu này, mặt Giang Dư Niên phụt cái đỏ gay.
Cậu giãy giụa đẩy Mục Sơn Xuyên ra, nhưng Mục Sơn Xuyên ôm chặt không thả, càng đẩy càng chặt, tư thế như thể buông lỏng tay chút thôi là Giang Dư Niên sẽ biến mất ngay vậy.
“Giang Dư Niên,” Mục Sơn Xuyên than nhẹ bên tai, “Em làm tôi lo muốn chết rồi.”
Lo cái con m* nhà anh ấy!
Giang Dư Niên thật muốn vung tay quăng hai bàn tay hắn ra, để cho cái đồ đầu đầy nước này thoát bớt nước đi!
“Ha ha.” Giang Dư Niên cười lạnh một tiếng, “Anh biết lâu rồi hả?”
“…” Mục Sơn Xuyên sắp xếp câu chữ trong đầu một chút, trái cổ bất an trượt lên trượt xuống, chịu trận nói: “Khoảng chừng hai tuần trước…”
Hai tuần trước, chính là trước hôm Mục Sơn Xuyên mời cậu ăn cơm.
Quả nhiên bữa hôm đó cũng được lập mưu rồi.
“Cút đi.” Giang Dư Niên nói.
“Không cút.” Mục Sơn Xuyên cúi đầu vùi vào làm ổ chỗ hõm cổ của cậu, tựa như là làm nũng.
Giang Dư Niên cảm tưởng như mình có một nghìn câu mắng chửi muốn đua nhau thoát ra khỏi miệng, nhưng vì quá nhiều lại thành ra tắc nghẽn, nín nửa buổi mới ra được một câu: “Mục Sơn Xuyên anh là đồ… khốn kiếp!”
“Đúng đúng đúng, cán bộ dạy phải, tôi khốn kiếp, tất cả là lỗi của tôi, tôi không nên gạt em vậy…”
Mục Sơn Xuyên ở bên tai cậu dịu dàng dỗ dành, thân thể của người trong lòng vốn căng thẳng cũng từ từ bị xoa nhũn, tựa như một chú mèo con được vuốt lông thoải mái mà thả lỏng.
“Mục Sơn Xuyên…”
“Hả?” Mục Sơn Xuyên ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Mặt Giang Dư Niên hơi đỏ lên, ngón tay run rẩy, càng có vẻ yếu ớt, ấn vai hắn muốn đẩy ra.
“Anh… Cách xa… cách tôi ra chút…”
Mục Sơn Xuyên ngẩn người một chốc, lập tức phản ứng được.
Tiến độ quá nhanh, hắn tuyệt nhiên quên mất!
Giang Dư Niên giơ tay che mũi, trong đôi mắt phủ kín một tầng hơi nước, cổ cậu nhanh chóng chuyển màu phấn hồng, tựa như anh đào mới chín, trong vị chua lại có thêm chút ngọt. Cùng lúc, Mục Sơn Xuyên cũng ngửi được mùi pheromone của cậu vỡ ra trong không khí.
Trở thành vị anh đào quen thuộc.
Giang Dư Niên phát tình.
Mục Sơn Xuyên không còn cách nào khác, nâng tay ôm cậu chạy lên lầu.