“Nương… Nương nương…” cực kỳ hiếm có, Cơ Phi Yên thế mà bị hành động của Tố Hoà Thanh Dao làm cho khẩn trương, hô hấp cũng vì vậy mà lúc như ngưng lại lúc lại nhanh, cả người đều như mất khống chế. Một hồi lâu, đợi sắc mặt Cơ Phi Yên dần khôi phục như thường, thân thể của nàng liền không an phận mà dựa vào Tố Hoà Thanh Dao, “Chớ không phải là, nương nương cũng có ý với thiếp?”
“Ngươi đoán xem?” Tố Hoà Thanh Dao chậm rãi nói bên tai Cơ Phi Yên, thổ khí như lan: “Cơ phi nhìn động tình, khô nóng, có phải cần bản cung hỗ trợ giải quyết hay không?”
“Hoàng hậu nương nương muốn thế nào?” Tố Hoà Thanh Dao đột nhiên thay đổi xưng hô, Cơ Phi Yên khẩn trương lên, trong giọng nói xuất hiện một tia rung động.
“Ha ha.” Tố Hoà Thanh Dao nở nụ cười, vừa đúng lúc nhắm đúng thời gian, gọi Hứa ma ma ở bên ngoài tiến vào. “Hứa ma ma.” Nàng xem nhẹ ánh mắt phức tạp của người đối diện, đi đến trước mặt Hứa ma ma, đưa lưng về Cơ Phi Yên nói: “Lấy mấy bản kinh Phật lại đây, bản cung muốn tặng Cơ phi, để Cơ phi sao chép kinh giải nhiệt đi. Hứa ma ma thay bản cung nhìn nàng, nếu không chép xong, không cho nghỉ.” Nói xong, nàng đem theo mấy cung nữ rời khỏi Chiêu Hoa cung, lưu lại Cơ Phi Yên phong tình vạn chủng ngồi trên giường, tràn đầy u oán nhìn theo phương hướng Tố Hoà Thanh Dao biến mất. Trong đầu hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Miễn cưỡng quay trở lại tẩm cung Hoàng hậu, Tố Hoà Thanh Dao thật hao tổn hết toàn bộ khí lực. Nàng không quên trừng phạt Cơ phi, vừa hồi cung liền sai một cung nữ đem hai bản kinh Phật đến Chiêu Hoa cung. “Các ngươi nghe đây, ngày sau nếu Cơ phi tiến đến, không cho phép nàng vào cửa. Nếu nàng xin gặp thì nói bản cung bận việc… sự vụ, không rảnh tiếp kiến, hoặc nói bản cung ở chỗ Thái hoàng thái hậu, khiến nàng phải trở về.” Tố Hoà Thanh Dao đối với chuyện vừa rồi trong lòng còn sợ hãi, nếu nàng không đủ trấn định tự giữ, sợ rằng thật sự phải đỏ mặt, thẹn quá thành giận. Đối với Cơ phi, nhất định phải bảo trì khoảng cách, càng xa càng tốt. Tố Hoà Thanh Dao tự nhắc nhở trong lòng, vừa mới thoáng nhìn qua, không biết khi nào đã có một đoàn lông mao màu trắng cuộn nằm trên giường: “Người tới, đem con tiểu hồ ly này đuổi về Chiêu Hoa cung.” Người hay vật bên người Cơ phi, chung quy đều không thể giữ.
Hứa ma ma là lão nhân trong cung, chưa nói tới lòng dạ thâm sâu. Từ trước hầu hạ bên người Thái hoàng thái hậu, sau lại đi theo bên người Hoàng hậu, đối với lời nói của nàng là nói gì nghe nấy, không có hai lòng. Cung nữ đem kinh Phật đưa tới, nàng thật không dám phụ lòng Hoàng hậu, thật trách nhiệm như tiên sinh dạy học thúc giục Cơ phi mau mau sao chép. Nàng không sợ đắc tội vị sủng phi trước mặt này, vì Hoàng hậu làm việc, nàng sẽ không chậm trễ.
Thanh nhi sau đó cũng bị đưa tới. Ngay lúc Cơ Phi Yên miễn cưỡng ngồi chép hai trang kinh Phật, Thanh nhi đột nhiên nhảy lên bàn, lười biếng ghé vào cuốn kinh Phật, một bên ngáp, một bên dùng chân gãi gãi cái lỗ tai. Một đạo bạch quang phất qua, Hứa ma ma đứng sau lưng Cơ Phi Yên đột nhiên như bị đứng hình, ý thức mông lung, như một người gỗ đứng tại chỗ.
Lại một đạo bạch quang hiện lên, Thanh nhi một lần nữa hoá thân thành người, một tiểu oa nhi trắng trẻo mủm mĩm. Nàng ngồi trên bàn tròn, một đôi con ngươi nhỏ chớp chớp nhìn Cơ Phi Yên, sau đó hai tay múp múp chống cằm, thiên chân khả ái nghiêng đầu, biết rõ còn cố hỏi: “Nương nương bị phạt hở? Sao chép kinh Phật, thật ra là biện pháp tốt để tu thân dưỡng tính.” Suýt tí nữa bị đánh, Thanh nhi mập mạp chạy nhanh nhảy từ trên bàn xuống, làm mặt quỷ với Cơ Phi Yên, lại đặt mông ngồi trên mặt đất lạnh lẽo, nói: “Nương nương đừng sinh khí với Thanh nhi, bên kia Hoàng hậu ngay cả Thanh nhi cũng đuổi về đây, còn phân phó về sau đóng cửa không tiếp khách nếu là ngài đến đấy!”
Thanh nhi thuật lại lời Tố Hoà Thanh Dao dặn dò cung nữ, một chữ cũng không bỏ sót báo cáo với Cơ Phi Yên. Nghe xong, Cơ Phi Yên không có biểu tình gì. Thật là, nàng cũng không phải thú dữ, sao còn muốn trốn nàng như vậy? Cơ Phi Yên đâu biết rằng, chuyện nàng làm so với thú dữ còn đáng sợ hơn, quả thực trong lòng Tố Hoà Thanh Dao đã ghi lại cảnh giác, không thể xoá nhoà. “Dùng tình cảm trả thù thật sự là phiền toái.” Cơ Phi Yên bắt chéo chân, đáy mắt hiện lên một tia tinh quang đáng sợ: “Không bằng bắt nàng lại, làm cho nàng nửa sống nửa chết?”
“Nương nương cũng không phải là hồ ly dễ dàng bỏ dở nửa chừng!” Lúc Cơ Phi Yên nói ra lời kia, thoạt nhìn tương đối phản nghịch, Thanh nhi từ trên mặt đất đứng lên, nàng quấn đến Cơ Phi Yên, trên mặt lộ vẻ non nớt đáng yêu: “Người ta là Hoàng hậu, là Quốc mẫu, nương nương cũng không thể xem như trò đùa như thế.”
“Ngươi thế nhưng lại hướng về nàng. Như thế nào, có biện pháp?” Cơ Phi Yên hỏi.
“Tiêu trừ hiềm nghi trước.” Thanh nhi một câu vạch trần, rõ ràng là gương mặt trẻ con vài tuổi, nói ra ý nghĩ ngược lại như người trưởng thành. Nàng nhanh như chớp chạy ra ngoài, đợi nàng trở về, bên miệng vẫn còn vương lại bột phấn trên điểm tâm ngọt. “Nương nương cũng biết, Hoàng hậu cùng đại đa số mọi người bất đồng, nếu muốn nàng động tình, cần phải có thời gian. Không thể chậm cũng không thể quá nhanh, phải vừa đủ mới tốt. Hoàng hậu là hàn băng, hàn băng thường cất giấu một trái tim ấm áp, nếu có thể tan chảy hàn băng, nương nương sẽ đạt được mục đích. Cho nên, nương nương tạm thời làm từng bước, ngài như vậy…” Nói xong, nàng tiến đến bên tai Cơ Phi Yên nói thầm một tràn, sau đó rất có phong phạm tiểu quân sư, chấp tay sau mông lui về sau vài bước, nói: “Thanh nhi nên làm đã có thể làm, còn lại, ngài nên tự mình suy nghĩ.”
“Nhìn không ra, ngươi vẫn là có cái đầu linh hoạt.” Cơ Phi Yên câu môi cười vui vẻ, nhìn ra được biện pháp Thanh nhi vừa nói rất vừa lòng nàng. Tố Hoà Thanh Dao, nàng khẽ gọi cái tên khiến cho người ta nhớ kỹ, thì thào tự nói: “Đã cần thời gian, vậy chúng ta… chậm rãi nhìn đi.”