Sợ lão thái gia nghe thấy là khổ dịch lại thêm tức giận nên Triệu thị khó được một lần thông minh, mơ hồ nói bọn họ cùng làm với cháu trai mình, không nói cụ thể thân phận của họ.
Tới xem mắt lại còn là một đôi huynh đệ, Khương lão thái gia thật không biết nói cái gì mới tốt.
Mà đúng lúc này, Khương Dương cùng Khương Đào chạy về tới nhà, hai người liền lập tức vào nhà chính.
Từ trước tới nay ở trước mặt người khác Khương Dương đều bất hòa với người thân cận với Khương Đào, nửa điểm đều khiến nàng không yên tâm, hắn vừa tiến vào phòng liền hỏi: “Gia gia, người không có đồng ý việc hôn nhân của tỷ tỷ con chứ?”.
Thấy hắn đã trở lại, Khương lão thái gia mới hòa hoãn một chút, nói: “Hoảng như vậy làm gì, trong mắt con ta là người không biết nặng nhẹ vậy sao?”.
“Trời lạnh như vậy con gấp gì chứ, nhìn trán đầy mồ hôi kìa, sau cảm lạnh phải làm sao?” Lão thái thái đau lòng mà kéo hắn ngồi xuống, cầm khăn lau mồ hôi cho hắn.
Khương Dương uống một ngụm nước ấm Tôn thị đưa cho mới thuận khí nói: “Ta tới nói bá nương mau tiễn người đi, lại bồi cho bọn hắn phần lễ”.
Hắn vừa muốn đứng dậy, lão thái gia lại nói không cần. Lúc nãy ông còn có chút dao động nhưng giờ phút này nhìn thấy bộ dáng hoảng loạn của Khương Dương, trong lòng ông liền quyết định – rốt cuộc là tỷ đệ ruột thịt, phụ mẫu bọn họ không còn, tỷ đệ hai người thân hơn trước rất nhiều. Khương Đào không gả ra ngoài, thật sợ khắc tới trên người Khương Dương.
Ông nói với Triệu thị: “Dẫn người vào đây, ta muốn xem xem hắn có thật tốt như ngươi nói không?”.
Triệu thị vui mừng ra mặt, lớn tiếng nói vâng.
“Chậm đã”. Khương Đào lên tiếng, sau đó quỳ xuống với Khương lão thái gia, “Gia gia cho con nói hai câu”.
Triệu thị tuy rằng thấy nàng phiền phức nhưng cũng không dám tự tiện làm chủ, chỉ dừng lại nhìn về phía Khương lão thái gia.
Khương lão thái gia thở dài một tiếng, nói với Khương Đào: “Người bá nương ngươi đưa tới là làm cùng với cháu trai nhà mẹ đẻ, trong nhà kham khổ một chút nhưng phẩm tính không tồi, ngươi gả qua cũng sẽ không chịu thiệt thòi quá lớn”.
Khương Đào nghe tới là người bên nhà mẹ đẻ của đại bá nương, vậy thì càng không được. Tên ngốc cũng biết họ sẽ cho nàng cái dạng người tốt gì!
Nàng không nhanh không chậm nói: “A Đào biết bản thân liên lụy mọi người trong nhà, còn làm phiền bá nương vì hôn nhân của ta mà vất vả, ta thật sự áy náy. Nhưng hôn sự này, ta muốn tự mình quyết định”.
“Tự mình quyết định?”.
“Đúng vậy”. Khương Đào làm ra bộ dáng có chút thẹn thùng, ngượng ngùng của nhi nữ mới lớn: “Ngày đó, gia gia đưa ta tới miếu Tam Tiêu nương nương, khi ấy ta quen biết một vị công tử. Vị công tử ấy võ nghệ cao cường, lúc ta gặp sói hoang đột kích, là huynh ấy đã cứu ta, A Đào khi ấy đã quyết định. Hay nói tích thủy chi ân đều phải dũng tuyền tương báo*, càng đừng nói tới là ơn cứu mạng?”.
*Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo: sống phải biết khắc ghi ơn nghĩa của người khác, dù chỉ bé bằng một giọt nước cũng phải báo đáp ơn ấy bằng một dòng suối mạnh mẽ. Sống không có ơn nghĩa, một mực đòi hỏi, không biết hồi báo sẽ tự làm khánh kiệt hoàn toàn âm đức của bản thân
“Cái đồ hỗn trướng ấy!”. Người nghiến răng nghiến lợi quát mắng ấy không phải Khương lão thái gia mà là ngồi bên cạnh Khương thị – Khương Dương, hắn trực tiếp đứng lên mắng: “Đệ liền biết hai người có chuyện!”. Sau lại bị lão thái thái kéo ngồi xuống.
Khương Đào bị hắn trừng có chút chột dạ nhưng có lời này của Khương Dương, độ tin cậy càng cao, liền nói tiếp: “Chỉ tiếc ngày đó gặp mặt vội vàng, ta chỉ biết vị công tử kia họ Thẩm, còn lại không biết gì nữa. Hiện giờ không biết ân công nới nào, A Đào thật không thể tùy tiện định hôn. Nhưng cũng không muốn liên lụy trong nhà, không bằng gia gia trực tiếp xóa tên ta trên gia phả, ta tự mình ra ngoài kiếm ăn”.
Không sai, đây mới chính là tính toán của Khương Đào, nửa thật nửa giả mà nói tới công đức của vị kia, trước đánh lui lần xem mắt này, cũng đánh tan ý niệm muốn hứa gả nàng lung tung, chọc tới lão thái gia tức giận, đuổi nàng ra khỏi nhà.
Đi, nàng không sợ, dù sao nàng còn có tay nghề kiếm cơm, so với gả chồng tùy tiện thì nàng tình nguyện một mình sống qua ngày.
Sợ Khương lão thái gia không tin, nàng còn âm thầm véo đùi mình một phen, hai mắt đẫm lệ nói: “Mong gia gia thành toàn cho một mảnh chân tâm của A Đào…”.
Nàng còn chưa kể khổ xong, chỉ thấy Khương Dương đứng phắt dậy, hung tợn mà nhìn chằm chằm phía cửa, biểu tình hung ác hệt như muốn ăn thịt người.
Khương Đào không nhịn được liền quay đầu nhìn lại….
Sau đó nàng liền thấy vẻ mặt khiếp sợ của Thẩm Thời Ân!
Lời của edit: Tui đọc đến đoạn này tui cười ẻ các bạn ạ ^^