Ngọc Chi đứng ở bên ngoài, đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, chủ tử khi đang luyện chữ cực kỳ ghét có người làm phiền. Mục Nhã Tịnh biết ở bên ngoài có người liền đứng dậy, buông bút xuống rồi ra hiệu Ngọc Mai cất đồ đi. Nàng ngồi xuống ghế mỹ nhân, đưa móng tay nhấp ly trà. Tiểu Lộc tử thầm thán phục, dáng vẻ này thực rất dịu dàng, ôn nhu, nào phải loại người độc ác nham hiểm. Ngọc Chi kéo kéo vạt áo hắn, ra hiệu hắn hành lễ. Tiểu Lộc tử quỳ xuống:
– Nô tài thỉnh an Mục tài nhân. Mục tài nhân vạn an.
– Đứng lên đi. – Nàng phất tay cho hắn đứng dậy.
Ngọc Chi trở lại bên Mục Nhã Tịnh hầu hạ. Mục Nhã Tịnh chậm rãi nói từng lời:
– Tiểu Lộc tử, ta vốn không thích lòng vòng nên cảm phiền ta nói thẳng. Ta cần người giúp ta loại bỏ Phong thải nữ.
Tiểu Lộc tử nghe xong lập tức quỳ rạp xuống:
– Tiểu chủ tha tội! Nô tài thứ tội không thể nghe theo người.
– Ta biết người không muốn. Chỉ là muội muội người, Ban, nàng ta có vẻ rất yêu quý Phong thải nữ. Yên tâm, việc này sẽ không khiến nàng ta chết, vẫn sẽ cho nàng ta một đường lui. Có điều sẽ khiến nàng ta có chút lung lay, mất nửa cái mạng thôi. Nhưng Ban có thể khiến Phong thải nữ tin tưởng hơn. Làm xong việc, ta sẽ cho ngươi 100 lượng bạc và một cây trâm ngọc. Cũng sắp tới sinh thần nàng ta rồi, trâm ngọc này nàng ta ắt hẳn rất thích. – Mục tài nhân mỉm cười, vừa nói vừa nhẹ nhàng tự rót tách trà rồi nhấm nháp.
Tiểu Lộc tử có chút đắn đo. Hình dạng cây trâm này, hiển nhiên là muội muội rất thích. Nhưng chỉ vì một cây trâm mà bán rẻ lòng tin của chủ tử, có hơi lỗ. Lại nghĩ tới muội muội có thể được trọng dụng hơn, hắn cũng rất vui. Ít nhất ngày ngày không thấy muội muội hai mắt đỏ hoe nữa. Mục tài nhân mỉm cười:
– Yên tâm. Ta biết ngươi sẽ đắn đo, vậy nên ta cho ngươi 3 ngày. 3 ngày sau, hy vọng ngươi sẽ cho ta một đáp án hài lòng. Ngọc Chi.
Mục Nhã Tĩnh phất tay bảo Ngọc Chi đưa màn thầu thịt cho tiểu Lộc tử:
– Dạo gần đây thấy muội muội ngươi gầy đi rồi. Màn thầu này ta cho nàng ta.
Tiểu Lộc tử tạ ơn xong đi ra ngoài.
_________________________________________________________
Trở lại Từ Quang các, Thanh Vy đang háo hức nhìn ra ngoài trời. Gió thổi thật to a, thổi tới nỗi suýt bay mất mũ thái giám của tiểu Lộc tử. Nàng cũng chẳng biết hắn vừa đi đâu, cũng chẳng quan tâm lắm. Con Lục bưng khay bánh ngũ sắc vào bên trong, đặt lên bàn:
– Tiểu chủ, người nhìn gì vậy?
Thanh Vy quay lại, đưa que chọc một miếng vào bánh ngũ sắc, bỏ vào miệng. Nhai xong, nàng hào hứng đề nghị:
– Lục! Ta đi thả diều đi.
– Tiểu chủ, đi thả diều làm gì chứ? Gió to như này, e là sắp mưa. – Con Lục nghiêng đầu nhìn ra ngoài. Lần trước đi tới đầm sen đã khiến nó sợ tới bay mất mấy phần vía.
– Lục à, đi đi mà. Ở phủ ngươi đâu có quản ta nhiều như vậy. – Thanh Vy lắc lắc tay Con Lục.
– Được rồi được rồi. Nhưng để nô tỳ đi bảo Ban lấy ô đi theo đã. – Con Lục chịu thua.
Thanh Vy vui vẻ nhảy cẫng lên, chạy lăng xăng đi lấy diều. Con Lục ngán ngẩm chán chường, đi ra ngoài bảo Ban đi lấy thêm ô. Thanh Vy cũng định rủ thêm Nguyệt Tâm Vũ nhưng ngẫm tới nàng ấy hẳn là không thích đi thả diều trước trời mưa, nàng ấy sợ ướt.