Nhưng mà… Hình như Tư Tuân không muốn gặp cậu.
Nguyễn Thu yên lặng thở dài, hàng mi rũ xuống khẽ run như đang mất mát: “Cậu… Không thích con phải không?”
Tại sao chứ?
Nguyễn Thu chợt nhớ câu đầu tiên của Tư Tuân khi nhìn thấy cậu, y bảo cậu là một kẻ rác rưởi.
Đường Khiêm sửng sốt, vội nói: “Không đâu, ngài ấy vẫn luôn như vậy…”
“Vì con…” Nguyễn Thu nhẹ giọng hỏi, “Yếu quá sao?”
Theo lời kể của Đường Khiêm cậu có thể tưởng tượng ra mẹ của thân thể mình là một người vô cùng tài giỏi.
Tư Tuân là chủ tịch Liên Minh nên chắc chắn cũng rất xuất sắc, so với cậu ruột thì cậu trông vô cùng tầm thường.
Nguyễn Thu cẩn thận hỏi, giọng điệu vẫn mất mát, còn có chút rụt rè và thấp thỏm, như thể sợ Tư Tuân không thích cậu sẽ đuổi cậu đi rồi đưa cậu trở lại hành tinh Lorens.
Đường Khiêm lại bắt đầu đau lòng, không kìm lòng được an ủi cậu: “Con đừng nghĩ vậy, ngài ấy rất quan tâm con, sẽ dành thời gian đến gặp con…”
Đường Khiêm nói xong, Nguyễn Thu lẳng lặng rũ mắt xuống: “Không sao đâu ạ, chờ cậu xong việc rồi nói sau.”
●●●
Tin tức quân Liên Minh tiêu tốn một lượng năng lượng khổng lồ để mở hai điểm nhảy đến hành tinh Lorens trước nhanh chóng lan truyền khắp thiên hà.
Một số hãng thông tấn tinh tế liếp tiếp đưa tin, hầu như đều ca ngợi Tư Tuân, khen quân Liên Minh biến chuyến tuần tra theo kế hoạch thành một chuyến tuần tra bất ngờ để nâng cao hiệu quả đạt được.
Cũng có một số người cực lực phản đối loại hành vi này, hiện tại quân Liên Minh không phải là quân đội chủ lực duy nhất ở tinh tế, chỉ là một chuyến tuần tra theo lệ thường thôi, quá lãng phí.
Đường Khiêm thu thập tất cả tin tức tiêu cực, cũng như phản ứng của các nghị viên về vấn đề này giao cho Tư Tuân xem xét.
Tư Tuân không hứng thú với mấy chuyện này, chỉ nhìn thoáng qua rồi ném lên bàn: “Cục rác nhỏ đó sao rồi?”
Đường Khiêm ở bên cạnh đáp: “Mấy ngày nay cậu chủ nhỏ vẫn đang làm quen, khẩu vị không tốt lắm, tâm trạng… Cũng hơi suy sụp.”
Tư Tuân nhíu mày: “Suy sụp? Nó có gì mà không vui?”
Đường Khiêm như đang chờ câu hỏi này, từ trên người lấy ra màn hình hiển thị cỡ lòng bàn tay rồi đưa cho Tư Tuân.
Màn hình ghi lại tất cả tình trạng của Nguyễn Thu, cậu ngủ lúc mấy giờ, dậy lúc mấy giờ, mỗi ngày cậu ăn bao nhiêu.
“Chỉ ăn chút xíu vậy thôi à? Không hợp khẩu vị sao?” Tư Tuân xem tiếp, vuốt màn hình sang trái, phía sau là một đoạn ghi âm.
Nội dung trong đoạn ghi âm là cuộc trò chuyện giữa Đường Khiêm và Nguyễn Thu ngày hôm qua.
Nghe Nguyễn Thu suy sụp hỏi có phải cậu không thích mình không, Tư Tuân trầm mặc.
Sau khi phát hết đoạn ghi âm, Tư Tuân nhìn sang Đường Khiêm nhưng không nói gì.
Sau một lúc lâu, y hỏi: “Hộp Nhỏ là thứ gì?”
“Đó là người máy chữa bệnh, hơi cũ kĩ.”
Đường Khiêm từng sai người đưa hộp máy và một máy liên lạc đơn giản tới.
Kiểu dáng của hộp máy từ thời xưa lắc xưa lơ, lớp vỏ đã bị mài mòn nghiêm trọng, rõ ràng đã dùng từ rất lâu.
Đường Khiêm nói: “Cậu chủ nhỏ vừa mới về, muốn giữ lại một ít đồ cũ bên cạnh cũng là bình thường.”
Tư Tuân hơi hếch cằm: “Đưa cho nó đi.”
Máy liên lạc thì không thể nào trả lại, mặc dù hộp máy không hữu ích lắm, nhưng nếu Nguyễn Thu nhớ nó thì giữ lại làm vật trang trí cũng được.
Đường Khiêm đáp, Tư Tuân nhìn máy liên lạc trên bàn, hỏi tình hình của Tập Uyên: “Hắn vẫn chưa chết à?”
“Chưa,” Nhắc đến Tập Uyên, Đường Khiêm nghiêm mặt: “Hôm đó quân Liên Minh đuổi bắt hắn đúng lúc gặp phải mấy phi thuyền xa lạ, đã phát sinh xung đột.”
Mấy phi thuyền đó chắc hẳn cũng đến vì Tập Uyên, quân Liên Minh đụng phải họ ngược lại tạo cơ hội cho Tập Uyên chạy trốn.
“Thưa ngài, người này tuyệt đối không thể để sống lâu hơn được nữa,” Giọng điệu Đường Khiêm càng thêm nghiêm túc lạnh lùng, “Cậu chủ nhỏ đơn thuần lương thiện, nhất định đã bị hắn lừa gạt dụ dỗ nên mới được lại gần hắn.”
Ông ở bên cạnh Tư Tuân lâu thế này mà chưa bao giờ nhìn nhầm, tất cả những biểu hiện của Nguyễn Thu đều không phải là giả.
Chính vì như thế, mỗi khi nghĩ đến mối quan hệ thân mật của cậu và Tập Uyên khi đó thì ông càng ghét người sau hơn cả.
“Tiếp tục truy lùng,” Sắc mặt Tư Tuân lạnh lùng, “Không thể để hắn về hành tinh Griffin.”
♥ ♥ ♥
Ngày hôm sau, Nguyễn Thu nhận được hộp máy từ tay Đường Khiêm.
Cậu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cầm hộp máy trên tay lật qua lật lại xem để chắc chắn nó bình an lành lặn.
“Cảm ơn ông Đường,” Nguyễn Thu nói: “Cũng… Thay con cảm ơn cậu.”
Đường Khiêm cười gật đầu, lần đầu tiên nhìn thấy Nguyễn Thu vui vẻ trong những ngày qua khiến ánh mắt ông nhìn cậu tràn đầy hiền từ ôn hòa, như thể thật sự trở thành ông của cậu.
Ông gọi người hầu, tiếp tục chuẩn bị chất bổ sung dinh dưỡng và một số đồ ăn cho Nguyễn Thu, đến hành tinh gần đó chọn cho cậu vài bộ quần áo vừa người.
Nguyễn Thu nhét hộp máy vào túi áo, vờ như vô tình hỏi: “Hôm nay cậu có bận không ạ?”
Cậu thấy tinh hạm lại xuất phát đi đến hành tinh tiếp theo, trong khoảng thời gian trước khi đến, chắc Tư Tuân sẽ có thời gian rảnh rỗi.
Câu trả lời của Đường Khiêm vẫn cứ mập mờ: “Có lẽ ông chủ vẫn đang xử lý công việc khác.”
Nguyễn Thu biết điều không hỏi nữa, uống xong chất bổ sung dinh dưỡng do người hầu đưa rồi theo Đường Khiêm về phòng.
Cậu vừa đóng cửa lại, hộp máy lập tức thò đầu ra khỏi túi áo: “Bíp bíp!”
Nguyễn Thu ôm nó ra đặt lên sô pha.
Cậu sờ cánh tay nhỏ nhắn của hộp máy, buồn bã mất mát nói: “Hộp Nhỏ à, giờ chỉ còn lại hai ta thôi.”
Cậu vẫn không biết bây giờ Tập Uyên thế nào, đang ở đâu.
Họ chia xa đột ngột đến nỗi vẫn chưa kịp nói lời tạm biệt đàng hoàng.
Khi cậu đến hành tinh chính rồi, cậu nên tìm Tập Uyên trong biển sao bao la thế nào đây?
Nguyễn Thu càng nghĩ càng đau buồn, lẳng lặng dựa vào tay vịn sô pha.
Lúc này, hộp máy đi đến trước mặt cậu, nắm lấy vạt áo cậu giật giật.
Khi Nguyễn Thu rũ mắt nhìn nó, nó vội nhảy xuống sô pha, cánh tay nhỏ xíu khoa tay múa chân ra hiệu trên mặt đất.
Thân thể của nó chỉ là một cục nhỏ, động tác hết sức vụng về, Nguyễn Thu mờ mịt nhìn thật lâu mới phát hiện hộp máy đang khoa tay múa chân giống như một dãy số.
Con số…?
Hai mắt Nguyễn Thu lập tức sáng ngời, cẩn thận phân biệt động tác của hộp máy, nhập các con số vào máy liên lạc.
Máy liên lạc chiếu ra một màn hình trong suốt, hiển thị đúng là có mã liên lạc này, có thể gửi tin nhắn.
Nguyễn Thu do dự thật lâu mới click gửi đi.
[Là anh phải không?] [Nguyễn Thu, là tôi đây.]Sau khi gửi thành công chưa đầy một phút, phía bên kia đã gửi tin nhắn trả lời.
Nguyễn Thu vui mừng không thôi, bế hộp máy lên ấn nó vào trong lòng, tiếp tục gửi tin nhắn cho Tập Uyên.
[Anh đang ở đâu?]Cuối cùng cũng liên lạc được với Tập Uyên, sau cảm xúc vui mừng thì bao nỗi tủi thân và mê mang cũng dâng lên.
Tập Uyên vẫn chưa trả lời, cậu lại gửi thêm một tin nữa.
[Em nhớ anh lắm.]