– Không được, để anh đổi món khác! Sức khỏe em đang yếu rồi nếu bị dị ứng thêm nữa chắc em…
– Từ bao giờ… anh lại tỏ ra quan tâm… đến sức khỏe của tôi đến thế?
– Anh… Anh đã nói rồi, anh cũng không biết là từ bao giờ nữa. Em đừng hỏi nữa được không?
Nhan Từ Khuynh nhanh chóng xuống nấu cho cô bát cháo khác rồi đem lên với ly nước ép.
– Xong rồi đây! Em mau ăn đi cho nóng! Ăn xong thì uống thuốc cho mau khỏe.
Dương Họa Y không nói lời nào mà cứ thế cầm lấy bát cháo cố ăn hết được nửa mới đặt xuống. Uống thuốc xong, thay vì chịu nằm im nghỉ ngơi cô lại lục đục đi xuống tầng dọn dẹp nấu nướng như bình thường. Nha. Từ Khuynh nửa giận nửa lo nhưng không có cách nào để bắt cô nằm im được. Anh bất lực đi theo ôm ngang người vác cô lên vai rồi đi về phòng.
– Anh làm gì… Mau buông tôi ra…
– Em không chịu nghỉ ngơi thì anh phải làm thế này thôi!
– Anh điên rồi… Mau buông…
Dương Họa Y bỗng thấy mắt tối sầm lại, cơn khó thở ập tới, trong người cô có cảm giác sắp muốn nôn hết mọi thứ ra. Cô không nói được nên một tay ôm lấy ngực thở gấp, một tay lấy hết sức đập liên tục vào lưng anh ra hiệu.
Nhan Từ Khuynh cũng nhận ra sự khác thường liền buông cô xuống. Thấy cô thở gấp gáp, mặt đỏ bừng lên, nước mắt giàn giụa, anh liền ôm lấy cô rồi gọi cho trợ lí:
– Anh đang ở đâu? Mau lái xe qua đón tôi gấp!
“Dạ thưa Nhan tổng, xe…”
– Xe bị làm sao? Tôi đâu có mỗi một chiếc xe ở công ty?
“Đúng thế, nhưng mà…”
– Nói nhanh!
“A Khuynh à, là em đây!”
Nhan Từ Khuynh sững người khi nghe thấy giọng nói quen thuộc bên kia đầu máy. Nhưng đây không phải lúc để anh nghĩ tới chuyện đó. Cúp máy xong anh bế vội Dương Họa Y ra đường rồi bắt tạm một chiếc xe để đến bệnh viện.
Đợi một lúc sau khi cấp cứu, tình trạng của Dương Họa Y có chút khá hơn. Nhan Từ Khuynh vào ngồi cạnh cô, thấy cô đã tỉnh, anh liền nói:
– Họa Y, em… em chịu khó ở đây chờ anh một chút nhé! Anh có việc gấp cần đến công ty…
– Anh đi đi…
– Nhưng em ở một mình…
– Tôi một thân một mình… 6 năm nay… quen rồi… Anh đi đi…
Dứt lời, Dương Họa Y khẽ trở mình quay mặt vào trong. Nhan Từ Khuynh thấy vậy cũng đứng dậy rời đi. Anh sợ ở lại nói thêm câu gì chỉ khiến cô tức giận thêm thôi.
Dặn dò bác sĩ xong, Nhan Từ Khuynh cũng vội bắt xe đến công ty. Đến nơi, anh chạy lên phòng làm việc của mình một cách nhanh nhất có thể. Đúng như anh nghĩ, người đó đang ngồi chờ anh ở trong đó.
– A Khuynh… Sao giờ anh mới tới? Anh có biết người ta đợi anh lâu lắm không?