Tốc độ đọc của Tống Vân Hồi rất nhanh, nhanh đến mức như chưa từng đọc vậy.
Còn chưa kịp đợi Trần Thần nghĩ gì, cậu đã ngẩng đầu lên nói:
“Có thể tô xóa lên những phần tài liệu này không?”
Trần Thần gật đầu: “Đây là phần tư liệu thuộc về anh, anh có thể làm chủ.”
Anh ta định đưa bút qua, kết quả nhìn thấy Tống Vân Hồi móc một cây bút từ trong túi ra.
Lúc cậu suy nghĩ có thói quen tô tô vẽ vẽ, và không có ý định thay đổi.
Trần Thần phát hiện sau khi cậu cầm bút tốc độ đọc lại càng nhanh hơn, chốc chốc lại khoanh tròn ở đâu đó rồi tiện tay viết một ghi chú ngắn gọn bên cạnh.
Hóa ra cậu đúng là đang đọc thật.
Một phần tài liệu được lật đến cuối cùng, trong lòng Tống Vân Hồi đã nắm chắc.
Công việc này khá ổn.
Thấy Tống Vân Hồi cất bút, Trần Thần hợp thời nói: “Vậy tôi đưa phương thức liên lạc của bộ phận lập trình giao diện web cho anh nhé, tiện thêm WeChat chứ?”
Tống Vân Hồi không trả lời ngay.
Cậu nhớ lại một chút.
Tối qua vì để thêm điểm, Ăn Cỏ đã không ngừng kêu la “Trứng tổng cậu là thần của tôi” “Làm chó của công ty riết mệt quá ngày mai tôi sẽ từ chức” “Giết hết bọn chúng đeeeee”.
Bản thân ngược lại không sao cả, mỗi ngày đều thả sáu chữ ‘ha’ cố định, nhưng nhìn thanh niên xã hội tinh anh một thân âu phục mặt mày nghiêm chính trước mắt này, cậu luôn cảm thấy, biết đâu chừng sự sụp đổ của xã hội tinh anh cũng chỉ diễn ra trong tích tắc thì sao.
Nhìn ra Tống Vân Hồi đang do dự, Trần Thần hỏi: “Có gì không tiện sao?”
Tống Vân Hồi chần chừ: “Tôi trái lại không có.”
Chỉ sợ anh có thôi.
Trần Thần thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vậy thì tốt, tôi quét anh hay anh quét tôi?”
Tống Vân Hồi nhìn anh ta một cái, sau đó cúi đầu.
Trần Thần chỉ cảm thấy cái nhìn này hàm chứa rất nhiều cảm xúc.
Sau đó điện thoại trong tay anh ra rung lên.
[Trứng tổng: Chúc mừng anh]“…….”
Trần Thần chậm rãi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt Tống Vân Hồi.
Anh ta lại chậm rãi cúi đầu xuống, đầu tiên là có chút mờ mịt chớp chớp mắt, sau đó cuối cùng cũng phản ứng lại, đau khổ bụm mặt.
Sự sụp đổ của người trưởng thành không ai có thể hiểu.
Người trưởng thành sụp đổ cho dù là tinh thần đã đạt tới giới hạn, nhưng vẫn phải cố gắng đóng vai một bé cún cúi đầu làm việc vì công ty.
Ký xong hợp đồng, cũng đã đọc xong tài liệu, anh ta phải đưa Tống Vân Hồi xuống lầu.
Tống Vân Hồi đội mũ và đeo khẩu trang giống hệt như khi đến.
Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là tâm trạng Tống Vân Hồi rất tốt, còn Trần Thần lại giống hệt một hồn ma lang thang vậy.
Tống Vân Hồi hiểu, không nói thêm câu nào nữa.
Anh ta cần thời gian bình tĩnh lại.
Trần Thần rơi vào cơn mơ màng của người trưởng thành, trong lúc đó Tống Vân Hồi đã tìm thấy taxi ngồi vào, còn vui vẻ vẫy vẫy tay với anh ta, hoàn toàn không còn tâm tình ủ dột như viếng mồ mả lúc vừa mới đến nhận việc nữa.
Tài xế vừa giẫm lên chân ga, điện thoại trong túi cậu đã rung lên, Tống Vân Hồi lấy ra nhìn một cái.
[Ăn Cỏ: Tối nay gánh tôi chơi game đi]“……”
Tâm trạng khôi phục nhanh thật.
Cũng không trả lời là được hay không, Tống Vân Hồi chỉ nói: [Đi làm không được *câu cá]
(*) Ý chỉ làm việc riêng trong giờ làm
Đối phương gửi qua một emoji đầu mèo gào khóc.
Tống Vân Hồi nhìn chằm chằm emoji đầu mèo, nửa ngày không dời mắt.
Sau khi lấy lại tinh thần, cậu lướt danh sách cuộc trò chuyện, tìm thấy Tần Thư.
Cậu gửi tin nhắn, đối phương rep ngay lập tức.
Cậu hỏi đối phương có tiện gọi video không.
Tần Thư không rep, trực tiếp gọi video qua.
Sau khi kết nối với tai nghe, một chiếc đầu mèo phóng to liền chiếm hết cả màn hình, đầy mắt đều là lông xù.
Giọng của Tần Thư ở phía sau điện thoại truyền tới, vừa rõ ràng vừa giàu từ tính, trực tiếp gõ nhẹ vào màng nhĩ cậu.
“Nhớ Cam Tử?”
Đôi mắt Tống Vân Hồi chậm rãi mở to, giơ ngón tay cái lên, “Tần Tiểu Thư, anh thật hiểu tôi!”
Tần Thư hiểu cậu, Cam Tử cũng rất tích cực hưởng ứng, đệm thịt và móng vuốt không ngừng vói tới màn hình, kêu miao miao như thể muốn nhào lên người cậu vậy, nhưng làm sao nhóc cũng không qua được, gấp đến độ kêu miao miao không ngừng.
Tống Vân Hồi một tay chống cằm, mặt mày cong cong, chọt chọt màn hình, nói: “Kẹp hình mèo.”
Cam Tử không hiểu cái gì gọi là kẹp, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến tiếng kêu càng lúc càng nũng nịu của nhóc.
Ôm lấy Cam Tử, dời camera lên trên, Tần Thư hỏi: “Tới ăn sáng không, cháo vừa mới nấu xong.”
“Tới, đang trên đường về.”
Tống Vân Hồi ‘ồ’ một tiếng, “Hôm nay sao lại nấu bữa sáng muộn thế?”
Tần Thư nói anh dậy muộn.
Lẽ thường tình, Tống Vân Hồi hiểu.
Cậu cong ngón tay gõ gõ màn hình, nói với Cam Tử vẫn đang kêu miao miao: “Đợi lát nữa tới tìm nhóc chơi.”
Mặc dù biết nhóc con nghe không hiểu, nhưng cậu vẫn không biết chán trò chuyện với nhóc.
Vốn còn muốn nói thêm vài câu, kết quả liếc mắt thấy lượng pin của điện thoại, Tống Vân Hồi lúc này mới đề nghị cúp máy.
Hôm qua điện thoại chưa sạc được bao lâu đã bị câu rút ra rồi, vừa rồi call video, lại càng thêm nguy hiểm.
Bác tài thấy cậu gỡ tai nghe xuống, lại nhìn hoodie trên người cậu, nói: “Mấy ngày nữa là nhiệt độ hạ rồi, đến lúc đó nhớ mặc nhiều một chút.”
Tống Vân Hồi hơi khựng lại một chút, sau đó gật đầu: “Vâng ạ, cảm ơn bác.”
Cũng may mà điện thoại vẫn cầm cự được đến lúc về nhà.
Tống Vân Hồi nhớ nhung Cam Tử, cậu không về nhà mình mà trực tiếp đến nhà Tần Thư luôn.
Lại là một buổi sáng tốt lành vừa ôm bé mèo vừa ăn sáng.
Cậu đặt túi tài liệu lên trên bàn, Tần Thư thấy nhưng không hỏi nhiều.
Tống Vân Hồi dán dán Cam Tử một lúc, sau đó rời đi.
Không gấp rút bắt đầu làm việc ngay, việc đầu tiên cậu làm khi vừa về đến nhà nhìn kỹ tủ quần áo của mình.
Sáng nay lúc lấy áo khoác khiến cậu phát hiện ra vấn đề vô cùng lớn.
Quần áo mùa thu của cậu rất ít, còn quần áo mùa đông thì trực tiếp biến thành con số 0 tròn trĩnh.
Nếu lúc tổng vệ sinh trong phòng người làm không ném đồ đạc của cậu đi, phần lớn quần áo mùa đông của cậu hẳn là đều xếp trong tủ quần áo nhà họ Tống, có cả chưa từng mặc thậm chí là chưa từng thấy qua.
Phía các nhãn hiệu sẽ gửi quần áo đến theo mùa, có gì tặng đó, chỉ cần cậu có thể mặc một hai cái trong số đó là được.
Từ Vi cũng từng mua quần áo cho cậu, lúc giúp Tống Tử Thư chọn lựa bà ta sẽ tiện tay lấy hai chiếc, vừa người hay không không quan trọng, chỉ cần đã mua là được.
Không có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là mấy chiếc đó là một trong số ít quần áo Tống Thành đích thân mua cho cậu.
Tống Vân Hồi đóng tủ lại.
Năm nay nên tự mua quần áo cho bản thân rồi.