Hướng Viên: “Mỗi chữ anh nói ra tôi đều hiểu hết, nhưng sao xâu chuỗi lại thì ù ù cạc cạc thế này?”
Từ Yến Thời không hề ngạc nhiên, khoanh tay ngả người ra sau, ngước cằm nhìn cô, vẻ mặt kín kẽ.
Anh lại lặp lại từng chữ một.
Hướng Viên bừng tỉnh: “Ý anh nói là bản đồ sao?”
Từ Yến Thời ừ một tiếng, mở laptop lên nhanh chóng nhập mật khẩu, sau đó xoay màn hình màu xanh thẫm về phía Hướng Viên. Trên màn hình đang chiếu slides powerpoint, là anh mới làm đấy ư? Vô cùng đơn giản, vừa xem đã hiểu ngay.
Hướng Viên không thể không bội phục hiệu suất làm việc của con người này được, chỉ trong thời gian ngắn như thế mà đã đưa cho cô phương án hoàn chỉnh.
Từ Yến Thời: “Thứ mà bây giờ người ta còn chưa hiểu hết chính là bản đồ sao. Lúc học đại học, tôi với nhóm lão Khánh đã từng làm phần mềm ngắm sao chơi, hiệu quả cũng không tệ, chỉ cần sửa đổi cải thiện phương án này thì có thể dùng được.”
Thật không nhìn ra Từ Yến Thời lại lãng mạn như vậy, dùng phần mềm điện thoại để ngắm sao, vì rảnh nên làm phần mềm ngắm sao để chơi? Cũng ghê gớm thật đấy.
Hướng Viên nhướn mày thử dò hỏi: “Anh chắc chắn là ngắm một mình không đấy? Ái chà chà, chiêu này cũng ghê à nha.”
Trọng tâm đề tài lại lệch nữa rồi.
Từ Yến Thời lười để ý cô, lấy laptop về dựa người ra sau, cười lạnh một tiếng rồi gõ gì đấy lên bàn phím.
“Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.” Hướng Viên lập tức nhận lỗi tiếp, “Phương án này được đấy, mặc dù nghe có vẻ đơn giản, nhưng tôi thấy chắc chắn sẽ rất hấp dẫn, sẽ có nhiều cô gái thích lắm, nhưng lại có một vấn đề.”
Từ Yến Thời khá bất ngờ, “Nói đi.”
“Sau này chúng ta không thể ở lại công ty trễ như vậy được nữa, với cả, nếu để công ty biết chúng ta lấy danh nghĩa của lão Khánh tham gia cuộc thi thì có phiền toái không?”
Đâu chỉ có phiền toái, mà còn là cực phiền toái.
Hướng Viên thì không sợ, dù sao ông nội cũng không đuổi cô đi được, chỉ sợ Từ Yến Thời có chuyện gì, đến lúc đó cô sẽ cảm thấy áy náy.
Hướng Viên thẳng thắn nhìn Từ Yến Thời, cố gắng để giọng mình không có vẻ khác thường, tuyệt đối không thể để người nghe nghe ra ý đồ khác được, cô nói: “Nếu không thì sau khi tan làm qua nhà tôi đi, gọi lão Khánh đến luôn, ba người chúng ta, anh không cần lo tôi có ý đồ với anh đâu.”
Vẫn cảm thấy có ý đồ xấu, nhưng thề với trời, cô hoàn toàn cân nhắc từ sự trong sạch của hai người.
Từ Yến Thời ngả người ra sau, bình tĩnh ừ đáp, “Đợi lát nữa tôi gọi cho lão Khánh.”
Đúng rồi, Hướng Viên chợt nhớ tới, “Bao giờ thì công ty chúng ta phân phối sản phẩm mới trong năm nay đây?”
Suýt nữa cô quên khuấy đi vấn đề chính.
Từ Yến Thời tắt laptop, “Cũng là tháng sau, còn cụ thể thì phía giám đốc Tần vẫn chưa có tin tức gì.”
Hướng Viên nghiêm túc gõ bàn, “Làm gì cũng không thể níu chân được, khoảng thời gian này tổ trưởng Từ vất vả rồi, tham gia tranh giải kiếm thêm thu nhập cũng được, nhưng cũng không thể lơ là chức vụ được, nghe chưa?”
“Cô nói ấy hả?” Từ Yến Thời lơ đẹp cô, dứt khoát cầm laptop ra khỏi phòng họp.
Hướng Viên đi bước nhỏ theo sau, “Sản phẩm lần này là gì vậy, mau cho tôi xem với, có cần tôi giúp không, có cần phát thanh tuyên truyền gì không, tôi học ngành này đó!”
“Đến lúc đó rồi nói sau.”
Từ Yến Thời xách laptop, đang định mở cửa thì đột nhiên Hướng Viên giơ tay chặn lại, người chui tọt vào giữa anh và cánh cửa từ lúc nào không hay, lưng dán lên khung cửa lạnh băng, ngẩng đầu nhìn anh.
Từ Yến Thời đút một tay vào túi, liếc mắt nhìn cô.
Hướng Viên giơ ngón trỏ ra biểu thị số một, “Một câu cuối cùng.”
“Nói.”
Hướng Viên nói: “Tiền thưởng là anh bảy tôi ba thật hả?”
Từ Yến Thời cười, “Không phải lúc dụ tôi thì oai phong lẫm liệt lắm sao? Không lấy tiền cũng được còn gì.”
“Còn không phải do tôi thấy anh sa sút tinh thần à, cho nên mới muốn an ủi anh đó.”
Từ Yến Thời chấn động, vẻ mặt đờ ra một thoáng, nhưng chớp mắt sau đã nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, cúi đầu nhìn cô, ngón tay xoa xoa chóp mũi, thờ ơ nói: “Cô chia với lão Khánh là được rồi.”
Hướng Viên sửng sốt, “Vì sao?”
“Bởi vì cô còn nghèo hơn cả tôi.”
Hướng Viên:???
***
Ngày hôm sau sau khi tan làm, Từ Yến Thời tạo nhóm nhỏ của cuộc tranh giải.
Ảnh đại diện của lão Khánh là một anh trai xăm hình, rất gầy, chắc chắn không phải anh ta rồi. Hướng Viên chào hỏi xong thì thuận miệng hỏi: Ảnh chân dung đẹp trai quá, là lão Khánh đấy hả?
Ai ngờ lão Khánh lại trả lời: “Ừ.” Còn vô cùng ngại ngùng thêm một câu: “Bây giờ có hơi mập chút.”
Hướng Viên kinh ngạc, cũng không phải mập một chút đâu à nha.
Hướng Viên an ủi: Thật ra vẫn đẹp trai mà, ha ha ha.
Lão Khánh: Kết bạn với cô thật chính xác.
Hướng Viên: Bắn tim. Có điều anh đổi hình xăm à? Tôi trông khang khác.
Lão Khánh: Cô nhìn kỹ đi.
Cô bèn đối chiếu với hình xăm trong cửa tiệm, hình như không giống lắm.
Lại chẳng ngờ Từ Yến Thời vốn không nói gì bỗng nhắn tin vào.
XYS: Chưa thấy hình xăm béo ra bao giờ à?
Hướng Viên: …
Lão Khánh: …
Hai người trực tiếp phớt lờ anh rồi lại khách sáo với nhau mấy câu. Lúc nhắn tin không nhận ra được tính cách phản nghịch của lão Khánh, trái lại còn rất hài hước, có rất nhiều ảnh meme nữa. Còn Từ Yến Thời cả buổi không nói một câu, vẫn duy trì dáng vẻ lạnh lùng.
Hướng Viên vừa định gửi định vị cho họ, tính bảo bọn họ tan làm thì qua thẳng đây luôn, còn cô sẽ gọi thức ăn bên ngoài. Nhưng đột nhiên lại thấy lão Khánh nhắn vào trong nhóm: Lão Từ, cuối tuần này tôi về Bắc Kinh, cậu có muốn về không?
XYS: Không.
Lão Khánh: Không phải cậu vẫn còn giận đấy chứ? Thật ra cậu không cần so đo với cậu ta đâu, tên nhóc đó xưa nay đều nói chuyện như vậy, mọi người cũng khó chịu lắm. Lúc đầu cứ tưởng là cơ hội rất tốt, không ngờ lại thành ra thế.
Hướng Viên mù mờ như lạc vào màn sương, không đợi Từ Yến Thời nhắc nhở anh ta, lão Khánh đã tự ý thức được không ổn.
Thế là anh ta gấp rút thu hồi tin nhắn kia.
Cô nhìn mà ngứa ngáy tâm can!
Tức ơi là tức, đã khơi lên lòng tò mò của người ta rồi mà còn không cho đọc tiếp, xí thèm vào!
Thế là cô xóa tin nhắn kia đi, đổi thành một câu giận dữ đầy bất bình ——
“Hai người các anh, tự ăn cơm tối đi rồi đến!”