Cuối cùng Chu Uý Kì mang theo nụ cười thoả mãn rời đi, Lãnh Tịch nhìn căn phòng trống không lại thất thần sững sờ tại chỗ. Bản thân vừa nãy…điên rồi sao? Tại sao lại có cách nghĩ như vậy, chắc chắn phải giết anh, phải dùng một trăm một nghìn cách tra tấn anh, nếu không thì sao có thể giải được nỗi nhục ở đáy lòng cậu.
Chu Uý Kì vừa mới ra khỏi phòng bệnh đã cảm nhận được một sự khác thường, cơ thể theo bản năng cảnh giác lên, loại nhạy cảm này đến bản thân anh cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Chu Uý Kì nhanh chóng nhìn dưới lầu bệnh viện, một giây sau anh cũng hơi sửng sốt, cửa bệnh viện có một chiếc xe hơi màu đen, mà mấy lối ra khác của bệnh viện đều có mấy người áo đen nấp kín.
Không hổ là nhà thiếu chủ hắc đạo, tốc độ đến này cũng quá nhanh rồi. Chỉ đáng tiếc bọn họ gặp phải là Chu Uý Kì-sự tồn tại đặc biệt này, cộng thêm có hệ thống hack siêu cấp đang ở đây, bọn họ đã định sẵn phải nhào vào khoảng không rồi.
Chu Uý Kì vốn dĩ định trốn khỏi bệnh viện dưới sự giúp đỡ của hệ thống, nhưng lúc anh chuẩn bị rời đi, một người đàn ông bước ra từ trong xe hơi màu đen.
Dáng người cao gầy, có mấy phần tương tự với Lãnh Tịch, nhưng từ xa có thể nhìn ra một khí chất nho nhã không vướng bụi trần, giơ tay nhấc chân cũng giống như quý công tử của cổ đại, trời sinh có một khí tức cao cao tại thượng, nhưng khuôn mặt kia lại khiến người khác không tự giác trầm mê, điên cuồng.
Nhưng Chu Uý Kì vừa nhìn đã nhìn thấy hung ác quả quyết sâu trong đôi mắt kia, rõ ràng không giống với bề ngoài của anh ta.
Chỉ vừa nhìn, Chu Uý Kì đã thay đổi cách nghĩ. Nếu như đoán không nhầm, người này chính là ông chủ hắc đạo khiến người vừa nghe đã sợ mất hồn trong thế giới này, cũng chính là anh hai của Lãnh Tịch-Lãnh Tiêu.
Nhưng không ngờ rằng Lãnh Tiêu lại anh tuấn đẹp đẽ như vậy, hơn nữa ông chủ hắc đạo nhìn có vẻ trẻ tuổi nho nhã. Nhìn dáng vẻ này rõ ràng là đến tìm anh, như vậy thì thú vị rồi.
Chu Uý Kì quyết định không đi nữa, anh muốn xem thử rốt cuộc Lãnh Tiêu muốn làm gì, vì bây giờ anh thật sự vô cùng có hứng thú với anh ta.
Không ngờ lúc Chu Uý Kì định nói ra suy nghĩ của mình với hệ thống, trong đầu đột nhiên “Tinh” một tiếng âm thanh nhắc nhở, sau đó chính là giọng hơi kích động của Tiểu Đinh.
[Nhiệm vụ ẩn giấu xuất hiện, nhiệm vụ ẩn giấu xuất hiện] [Mục tiêu của nhiệm vụ ẩn giấu: Ông chủ hắc đạo, Lãnh Tiêu.] [Thao nát anh ta, thao cho anh ta phục, khen thưởng rất nhiều nha.]Chu Uý Kì hơi nhếch khoé miệng lên, thú vị, rất thú vị.