Hứa Dinh Dinh cảm thấy khi đối phó với loại người này thì không cần phải khách sáo gì cả.
“Tôi cũng không có ý gì hết, cô Hứa đừng hiểu lầm.” Bà cụ Nguyễn thấy Hứa Dinh Dinh lại nhảy ra lần nữa thì cũng mừng thầm trong lòng, cái cô Hứa Dinh Dinh này dễ chơi hơn Tô Khiết nhiều.
“Tôi hiếu lầm? Bà cụ Nguyễn coi mọi người là mấy thằng ngu hết à?” Hứa Dinh Dinh tức quá hóa cười, đã từng gặp người không biết xấu hổ rồi, nhưng chưa thấy ai không biết xấu hổ đến mức độ này.
“Hôm nay ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn cố ý chạy đến dưới cao ốc Tô thị để chặn đường Khiết Khiết nhà tôi là có ý đồ gì, có cần tôi nói thẳng ra trước mặt mọi người luôn không?” Hứa Dinh Dinh cảm thấy bây giờ không cần phải nể nang ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn nữa rồi, nếu đã vậy thì cứ làm rõ hết tất cả mọi chuyện luôn đi.
Để tránh ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn lại xem người khác là thằng ngốc nữa.
“Tôi không hiểu cô đang nói cái gì? Tôi chỉ vì nhà họ Nguyễn của chúng tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn nhà họ Nguyễn tuyệt hậu được.” Bà cụ Nguyễn thầm hoảng sợ, nhưng mặt mày lại không lộ ra điểm gì quá khác thường, bà cảm thấy có lẽ Hứa Dinh Dinh đang gài bà.
Dù sao bọn họ và nhà họ Đường chưa bao giờ công khai ra ngoài, không có bao nhiêu người biết được, người ngoài lại càng không thể biết. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Tô Khiết cũng không thể nào biết, Hứa Dinh Dinh lại càng không thể biết.
Dù sao từ trước đến giờ nhà họ Đường đều rất cẩn thận đối với chuyện này, chuyện còn chưa được xác định thì chắc chắn sẽ không truyền ra ngoài.
Bây giờ Đường Vân Thành đang trong giai đoạn quan trọng, nhà họ Đường cẩn thận về mọi mặt.
“Nếu bà cụ Nguyễn không hiểu, vậy tôi sẽ nói rõ.” Hứa Dinh Dinh nhìn bà cụ Nguyễn, cười khẩy thành tiếng: “Vì muốn cậu ba Nguyễn cưới cô cả nhà Đường, đúng là ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn đã phí rất nhiều đầu óc đó.”
“Nhà họ Nguyễn mấy người muốn liên hôn với nhà họ Đường là chuyện của mấy người, nhưng mà các người đừng vì muốn liên hôn với nhà họ Đường mà chạy tới ép Khiết Khiết nhà tôi như vậy.” Hứa Dinh Dinh đứng trước mặt mọi người nói thẳng một lèo những gì cô biết ra, Hứa Dinh Dinh nói rất nhanh, bà cụ Nguyễn vẫn chưa lấy lại tinh thần không kịp cản lại.
“Cô nói bậy bạ gì đó?” Lúc này bà cụ Nguyễn cũng thay đổi sắc mặt, bà cụ Nguyễn không sợ Hứa Dinh Dinh ăn nói bậy bà, bà đang sợ bên phía nhà họ Đường sẽ trách tội bọn họ.