Mà Bành Quyết thấy bộ dáng Hàn Lập cổ quái như vậy thì trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng không thúc giục, mỉm cười nhìn Hàn Lập không nói.
“Bành huynh, nữ đạo hữu được gọi là Đại Nhi cũng là người Hắc Phượng tộc? Không biết có quan hệ như thế nào với Tiểu đạo hữu?” rốt cục Hàn Lập mở miệng hỏi một câu.
“Ha ha, ta còn tưởng rằng Hàn huynh không chú ý tới nàng này. Theo ta biết, vị tiểu đạo hữu Đại Nhi là hậu nhân trực hệ, đại danh đỉnh đỉnh ở lớp trẻ của Yêu tộc. Nghe nói chẳng những tư chất tu luyện dị thường kinh người, hơn nữa hình dáng phong hoa tuyệt đại, được gọi là Phượng Linh tiên tử. Đã có không biết có bao nhiêu Yêu tộc tuấn ngạn vạn phần si mê nàng, đau khổ truy tìm mà không thể.” Bành Quyết cười trả lời.
“Hình dáng?” Hàn Lập vừa nghe lời này, ánh mắt chợt lóe.
“Khó trách Hàn đạo hữu không biết! Khuôn mặt hiện tại của nàng là bị Tiểu đạo hữu dùng bổn mạng chân linh biến ảo che đi. Trừ phi thu lại chân linh, nếu không dù có đại thần thông cũng vô pháp nhìn ra dung nhan chân chính. Hắc Phượng đạo hữu nói là muốn giảm bớt phiền toái cho nàng ở Vạn Bảo thiên hội, đỡ phải bị một số kẻ dây dưa không rõ. Sao, Hàn đạo hữu có nhã hứng với Phong Linh tiên tử này chăng? Lại nói, Hàn đạo hữu tuy là tu sĩ Hợp Thể nhưng niên kỷ không lớn, nếu muốn thu hạ nàng không phải không có khả năng. Ta nghe nói nha đầu này không phải là Hắc Phượng tộc nhân thuần túy, mà là nhân yêu lưỡng tộc hỗn huyết.” Bành Quyết cười hì hì nói, một bộ dáng đùa giỡn.
Vị Bành phó thành chủ nói như thế, nhưng hiển nhiên không cho là thật.
“Bành huynh thật sự nói đùa. Tại hạ chỉ là thấy khí chất của nàng độc đáo, không phải hạng bình thường nên có chút tò mò. Ha ha, thời gian không còn sớm, Hàn mỗ cũng nên vào trong” khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, tươi cười trả lời.
“Ừm. Bành mỗ còn đợi đạo hữu khác, thứ cho không tiễn xa.” Bành Quyết như không nghĩ cái gì, chắp tay nói.
Lúc này, tự nhiên có một thị nữ khác tới, dẫn ba người Hàn Lập vào bên trong. Nhưng trong phút chốc Hàn Lập xoay người thì trên mặt lộ vẻ trầm ngâm.
Đoàn người tiến qua một hành lang dài được xây từ bạch ngọc, sau đó một gian thiên điện to lớn cao mấy tầng hiện ra.
Trước mặt là một điện phủ hình tròn rộng cỡ mấy ngàn trượng, có một cái Đài Bạch Ngọc cao hơn mười trượng.
Trên đài trống rỗng không người, nhưng ở bốn góc đài sáng bóng chớp động từng đạo linh quang, bên trong mơ hồ có các ngân sắc phi kiếm dài ba thước lơ lửng trên không trung.
Mà ở bốn phía dưới đài có tám gã Kim Giáp lực sĩ, cả đám dùng mặt nạ màu bạc che khuất gương mặt, sát khí quay cuồng quanh thân, có vẻ thần bí dị thường.
Hàn Lập liếc mắt nhìn bốn cây phi kiếm cùng tám gã kim giáp lực sĩ một cái, lam quang trong mắt chợt lóe, thần sắc hơi động.
Bốn cây phi kiếm này đều là linh bảo, hơn nữa giữa chúng mơ hồ có liên hệ nào đó, rõ ràng là một bộ bảo vật.
Đơn kiếm đã là linh bảo, bốn cây hợp nhất thì uy lực chi thiên có thể nghĩ ra.
Về phần tám gã Kim giáp lực sĩ, tuy rằng trên người không có pháp lực dao động, nhưng bên ngoài cơ thể quẩn quanh hắc sắc sát khí, cho thấy sự đáng sợ của bọn họ.
Hàn Lập âm thầm đánh, sau đó theo thị nữ đi tới tầng cao nhất của Thiên điện, cũng là tầng thứ ba. Thị nữ dẫn ba người tới một gian phòng bố trí độc đáo dị thường.
Phòng tuy không lớn, khoảng bảy tám trượng nhưng vật dụng đầy đủ, thậm chí khắp phòng còn có linh hoa nở rộ trong chậu.
Mà hướng về phía đài cao còn có một cái cửa sổ hình vuông.
Trên cửa sổ hiện lên một tầng sương trắng mờ ảo, nhưng hết thảy cảnh vật ngoài cửa sổ vẫn thấy được rõ ràng.
“Tiền bối! người có hài lòng với gian quý tân phòng này không. Nếu không thích thì vãn bối có thể đổi một gian khác.” Thị nữ dẫn đường cung kính hỏi.
“Không cần, gian này là được.” Hàn Lập nhìn lướt qua, bất động thanh sắc nói.
“Vậy vãn bối cáo lui trước. Hàn tiền bối có gì phân phó cứ việc gọi, vãn bối đợi ngay tại cửa” Thị nữ cúi đầu nói.
Hàn Lập nghe xong gật đầu phất tay.
Thị nữ rời phòng ở, thuận tay đem cửa phòng khép nhẹ lại.
Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử tò mò đánh giá trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên cửa sổ.
Hàn Lập thong dong tiến lên hai bước, ngồi xuống một chiếc ghế gần cửa sổ.
Ở phía trước ghế còn có một bàn gỗ xanh biếc, bên trên đặt một cái pháp bàn.
Hàn Lập quét hai mắt, sắc mặt không chút thay đổi, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này có thể thấy, lấy đơn vị hàng nghìn Nhân Yêu lưỡng tộc đã ngồi chiếm cứ bảy tám phần chỗ ngồi nơi tầng một. Đa phần đều là tồn tại Hóa Thần cùng Luyện Hư.
Về phần Hàn Lập cùng Hợp Thể kỳ lão quái khác, tự nhiên đều ở trong các phòng ở tầng ba.
Ánh mắt Hàn Lập đảo qua, thấy hiện tại chưa có gì thì nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử tự nhiên thành thật ở phía sau, vòng tay mà đứng.
Không biết qua bao lâu, phía dưới truyền đến đông đảo tiếng động ồn ào, nhưng được một thoáng thì đột nhiên gian cự điện trở nên yên tĩnh dị thường.
Sắc mặt Hàn Lập vừa động mở hai mắt, thông qua cửa sổ nhìn về đài cao.
Chỉ thấy giờ phút này trên đài rõ ràng sóng vai đứng thẳng hai người tướng mạo vô cùng kỳ lạ.
Một người thân cao hai trượng, hắc khí toàn thân lưu chuyển không chừng, mơ hồ là một đại hán râu quai nón, nhưng nhìn không rõ dung mạo.
Người kia còn cao hơn cả đại hán râu quai nón một cái đầu, chỉ là trên đầu có mọc một cái sừng đỏ sẫm, hai mắt rất lớn màu xanh biếc, hai bên má có vảy giáp tinh oánh chớp động, là một Yêu tộc nhân hóa hình.
Hàn Lập xem bộ dáng hai người, tròng mắt hơi co nhưng lập tức khôi phục như thường.
Đại hán trong hắc quang trên đài ngọc bỗng nhiên mở miệng:
“Các đạo hữu đang an tọa, hẳn là nhận ra bổn hoàng cùng Ly Hỏa đạo hữu bên cạnh, cho nên bổn Phách hoàng cũng không giới thiệu nhiều. Hiện tại bổn hoàng tuyên bố, Vạn Bảo Thiên Hội lần này, đấu giá hội đầu tiên hiện tại bắt đầu.”