“Cố Thành Trung, tôi nhường anh một chút thì anh liền bắt đầu tiến thêm một thước đúng không?”
Phó Thiết Ảnh nghe được liền cau mày nghiến răng nghiến lợi nói.
Quả nhiên là không thể nhường nhịn anh.
Hứa Trúc Linh là một chuyên gia nấu lẩu nhỏ, việc đầu tiên nhất định là phải bỏ thịt vào trước.
Phó Thiết Ảnh hỏi: ‘Có thể ăn được chưa?”
0i”
Cố Thành Trung lên tiếng, sau đó hôn Hứa Trúc Linh ngay trước mặt anh 1a.
Phó Thiết Ảnh sững người trong giây lát. EQ của anh ta thấp nhưng chỉ số IQ của anh ta lại rất cao.
Anh ta không phải là một kẻ ngốc, và ngay lập tức anh ta hiểu rằng mình đang phải ăn thức ăn cho chó.
Hứa Trúc Linh lập tức hiểu ra, nhìn sắc mặt u ám đen như đáy nồi của Phó Thiết Ảnh, cô không khỏi thoải mái mà cười.
Ai bảo vừa rồi anh ta lại xem thường côi Cô còn nũng nịu võ vào má Cố Thành Trung và nói: ‘Ông xã ơi, gắp cho em một miếng đi.”
“Nào, cẩn thận một chút.”
Hai người cứ thế đưa đẩy, Phó Thiết Ảnh chỉ cảm thấy mình thật dư thừa.
Gia đình này còn có chỗ đứng cho mình không?
Sự vắng mặt của Châu Vũ khiến anh ta cảm thấy như thể đã trôi qua nhiều năm vậy, anh ta không ngờ chỉ ăn một bữa cơm lại bị đôi vợ chồng trẻ này gây khó chịu.
“Đừng quá đáng! Tôi đâu phải là không có vợ, chỉ là vợ tôi cũng không ở bên cạnh thôi! Khi Châu Vũ trở về thì tôi sẽ lập tức dọn ra ngoài, tự mình đứng vững!”
“Cơm thì có thể ăn nhầm, nhưng lời thì không được nói nhảm đâu. Châu Vũ vẫn là một cô gái độc thân, có liên quan gì đến em chứ. Bố vợ của em đã chấp nhận anh chư: gì cả! Phó Thi a? Em còn chưa có giấy tờ ết Ảnh, anh biết anh là con trâu già gặm cỏ non là đã xấu hổ lắm rồi. Không ngờ em còn không biết xấu hổ hơn anh.”
“Nhỏ hơn em mười ba tuổi, mà em còn làm hại người ta, em có còn là người sao? Thật là không bằng cầm thú.