Đúng như suy đoán của anh, một cái bóng xuất hiện ở vị trí mà Sơ Thu Diệp vừa đứng, trong tay nó còn cầm một con dao và đâm về phía trước.
Nếu lúc này, Sơ Thu Diệp đổi vị trí thì đối tượng mà cái bóng tấn công sẽ là Trương Thác. Tuy nhiên, bây giờ anh ta bị anh túứm chặt nên không thể đổi vị trí khác được. Vì thế, Sơ Thu Diệp đã trở thành đối tượng tấn công của cái bóng. Con dao trong tay cái bóng kia đâm thẳng về vị trí tim ở sau lưng của anh ta.
Vào giây phút quan trọng này, Trương Thác khẽ đảo cổ †ay một cái, một lưỡi dao xuất hiện ở ống tay áo của anh, sau đó đâm về phía Sơ Thu Diệp. Anh ta thừa dịp anh bắt lấy con dao, vội vàng lùi sang một bên, đứng cách Trương Thác khoảng mười mấy mét.
Trong mắt Sơ Thu Diệp không còn sự tự tin như lúc đầu nữa.
Anh đứng yên tại chỗ, không hề thừa thắng xông lên, khóe miệng nhoẻn cười: “Ảnh Thuật này của anh, nhìn thì có vẻ không có kẽ hở, thực ra nó có vô số sơ hở. Đòn tấn công của anh không mạnh, nhưng tốc độ của nó không thể xem thường.
Anh cần tốc độ để phối hợp tấn công với cái bóng, nếu dùng quá nhiều sức sẽ ảnh hưởng tới tốc độ. Vì thế, khi gặp kẻ địch, anh nhất định phải giải quyết đối phương trong thời gian ngắn nhất. Nếu không, anh sẽ rơi vào trạng thái kiệt sức”
Sau khi nói dứt lời, Trương Thác đưa hai ngón tay ra: “Tôi vừa nói điểm thứ nhất thôi. Cách thức tấn công này của anh không đủ mạnh. Điểm thứ hai là nó không có tính linh hoạt. Mặc dù, anh có thể tổ hợp nhiều đòn tấn công để đạt được mục đích phối hợp với cái bóng, nhưng chỉ cần phá được chiêu của anh thì bản thân anh sẽ rơi vào tình trạng loạn”
Trương Thác nói xong điểm thứ hai, nụ cười trên mặt cũng dần dần biến mất, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc: “Thứ ba, căn cứ vào hai điểm trên, Ảnh Thuật này của anh chỉ có thể đối phó với một số người có thực lực yếu hơn anh mà thôi.
Nếu anh gặp phải đối thủ mạnh hơn bản thân, anh sẽ chẳng thể phản kháng nổi dù chỉ một chút”
Trên mặt Sơ Thu Diệp lộ ra vẻ tức giận: “Anh Trương, ý của anh là anh mạnh hơn tôi?”
Trương Thác lắc đầu: “Đó không phải ý của tôi, mà là…sự thật!”
Vào giây phút chữ “thật” vang lên, anh biến mất tại chỗ chỉ trong nháy mắt.
Khác với Sơ Thu Diệp, nham thạch ở chỗ mà Trương Thác vừa đứng đều nứt toác ra. Nếu như lúc anh ta tấn công luôn im lặng xuất hiện thì anh lại tấn công với thế dũng mãnh như vạn quân. Rõ ràng điều này cho kẻ địch thấy bản thân anh đang tấn công chính diện, đối phương có thể làm gì được!
Con ngươi của Sơ Thu Diệp co rụt lại, một cái bóng hình mãnh hổ bao trùm thân thể Trương Thác. Lúc anh xuất quyền, mãnh hổ cũng vung móng vuốt to lớn lên.
“Ảnh Thuật Phân Thân Nhiều Tâng!” Sơ Thu Diệp gần như kết ấn tám lần trong một giây, động tác tay của anh ta gần như biến thành ảo ảnh. Bốn cái bóng lần lượt hình thành ở bên cạnh Sơ Thu Diệp. Những cái bóng này còn chưa ngưng thực đã đồng thời ra tay, ngăn cản công kích của Trương Thác.