Người dám cùng mình tranh đoạt Bất Lão Thụ, hết thảy đều đáng chết!
Bên kia, Nghê Quảng mang theo Tuyết Nguyệt đang cắm đầu hướng nơi chim thần ở mà bay tới.
– Nghê thúc, Thất Diệu Khổng tước đại khái bao lâu sẽ trở lại? Tuyết Nguyệt vừa đi theo phía sau Nghê Quảng, vừa lên tiếng hỏi.
– Không rõ lắm. Nghê Quảng lắc đầu, -Chim thần cách một khoảng thời gian, đều sẽ rời khỏi sào huyệt một trận, thời gian này khả năng rất ngắn, cũng có thể rất dài, còn phải xem tâm tình của nó. Nhưng cơ hội lần này khó có, chúng ta cho dù không cách nào lấy được Bất Lão Thụ, cũng phải đi lấy Bất Tử Nguyên Dịch! Vật kia mặc dù không trân quý bằng Bất Lão Thụ, nhưng cũng là một trong ba đại thần thủy, một giọt là được thịt xương trắng hoạt tử nhân, là thuốc hay cứu mạng!
– Tử Long bọn họ chắc cũng đến đi? Tuyết Nguyệt cau mày.
– Bọn họ khẳng định sẽ không bỏ qua cơ hội lần này, chúng ta vì lấy được Bất Tử Nguyên Dịch có chuẩn bị, Tử Long lại như thế nửa điểm cũng không có chuẩn bị, nhưng đến chỗ kia, sao có thể trang đoạt còn phải nhìn bản lĩnh từng người. Đến lúc đó ngươi phải cẩn thận hành sự, ta khả năng không có nhiều tinh lực lo cho ngươi.
– Ta biết, Nghê thúc ngươi yên tâm đi. Tuyết Nguyệt gật gật đầu, nhìn về phía trước, cũng không biết gia hỏa có thể bị động tĩnh lần này hấp dẫn mà chạy tới hay không, nếu là có thể cùng hắn hội hợp, thật ra có thể tăng lên chút ít phần thắng.
Khoảng cách của Nghê Quảng và Tuyết Nguyệt ở bên ngoài hai ngàn dặm, Quỷ Tổ bị hắc khí bao phủ, chăm chú nhìn phương hướng dị động truyền đến, trầm mặc hồi lâu mới hơi mất hứng nói: -Ồ, hay là đi xem một chút đi, Dương tiểu tử đại khái sẽ không bỏ qua cơ hội tham gia náo nhiệt này, qua bên kia tìm hắn gặp mặt quan trọng hơn, nơi quỷ quái này có thể đào được gí đó thật là càng ngày càng ít.
Ba đại cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, rối rít bị động tĩnh lần này hấp dẫn, hướng phía phương hướng kia, cùng một mục đích chạy tới, những Hư Vương nhất tầng cảnh khác cũng không có ngoại lệ.
Mặc dù đại đa số mọi người không biết sự tồn tại của Bất Lão Thụ và Bất Tử Nguyên Dịch, nhưng lá ý nghĩ của bọn họ cùng Dương Khai giống nhau, đều cảm thấy nơi chim thần sống tất có trọng bảo, tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội khó có được như vậy.
Trong lúc nhất thời, tất cả người trong dược cốc đều bị hấp dẫn, thi triển thủ đoạn hướng phía trước bay tới.
Chính trung tâm dược cốc, một vùng đất lớn bằng phẳng, bốn phía một mảnh trống không, không có cây cối, cũng không có cỏ dại, chỉ có một tiểu thụ miêu cao khoảng một thước, toàn thân xanh tươi, phấp phới đón gió.
Tiểu thụ miêu này thoạt nhìn yếu đuối, nhưng lá cây, rễ cây của nó lại tích chứa sinh cơ khiến người khác khó có thể tưởng tượng, sinh cơ kia đã nồng đậm đến mức mắt thường có thể nhìn thấy, tại vòng ngoài tiểu thụ miêu, tạo thành một vầng sáng có thể thấy được.
Thụ miêu kia chỉ dài quá bảy cái lá, mà trên mấy cái lá đó, mỗi lá đều có thứ giống như giọt sương, giọt sương sớm mượt mà không tỳ vết, bày ra vẻ trắng sữa, tản ra mùi mê người.
Sương sớm tổng cộng chỉ có ba giọt mà thôi.
Đây chính là Bất Tử Nguyên Dịch trong lời đồn, là lá cây trên Bất Lão Thụ két sánh ra kỳ bảo! Tuyệt đối là cơ duyên chỉ gặp không thể cầu, nghe đồn Bất Dịch Nguyên Tử vật này là bảo vật nghịch thiên có thể đem người chết cứu sống, một người chỉ cần thời gian chết đi không quá dài, thân thể phá hủy không quá nghiêm trọng, chỉ cần uống một giọt Bất Tử Nguyên Dịch, liền có thể sống lại.
Trong ba đại thần thủy, Bất Tử Nguyên Dịch có giá trị lớn nhất, bởi vì nó là bảo bối cứu mạng.
Một bóng người bỗng nhiên từ đằng xa bay tới, rất nhanh liền tới nới đất trống không bằng phẳng bên cạnh, từ tốc độ và dao động thánh nguyên phát ra trên người này mà nhìn, rõ ràng là một vị cường giả Hư Vương nhất tầng cảnh.
Mạnh Đồng!
Người kia không có bất kỳ bối cảnh gì, một thân một mình tu luyện thành Hư Vương Cảnh!
– Không có người? Mạnh Đồng nhìn một lượt, phát hiện không ngờ mình là người đầu tiên đến chỗ này, trong lòng không khỏi mừng như điên, đôi mắt nhỏ xoay tròn, lập tức liền thấy được Bất Lão Thụ cách đó không xa.
– Đây là cái gì? Mạnh Đồng ngạc nhiên nhìn chằm chằm Bất Lão Thụ, nhưng trong lúc nhất thời không thể nhận ra.
Tuy rằng không thể nhận ra Bất Lão Thụ nhưng hắn cũng nhìn ra tiêu thụ miêu này có chỗ bất phàm, chẳng những tiểu thụ miêu này, mà là lá cây của nó, trên lá cấy kia có màu trắng nhà giống như sương sớm, cũng đều là bảo vật!
– Chết tiệt, thế nào còn lại là Thất Diệu Bảo Quang? Thật là tức chết lão phu. Mạnh Đồng quát to một tiếng, gần như buồn bực muốn ói máu.
Chim thần quả thật đã rời đi, hắn lại là người thứ nhất đến nơi này, nhưng là trong phạm vi phương viên mười trượng quanh Bất Lão Thụ, lại có Thất Diệu Bảo Quang tồn tại, đem Bất Lão Thụ bảo phủ nghiêm ngặt.
Bất kì kẻ nào muốn lấy được bảo vật, cũng phải đột phá phong tỏa Thất Diệu Bảo Quang này.
Mạnh Đồng cũng không dám dấn thân vào chỗ hiểm, trong lúc nhất thời vò đầu bứt tai, lại không có chủ ý hay.
Chà chà…
Tiếng kình phong từ cách đó không xa truyền đến, Mạnh Đồng biến sắc, ý thức được đã có người đến, sau đó cảm nhận được, quay đầu lại nhìn, bất ngờ nhìn thấy bên kia ba đạo động quang bay tới, không tới một lát công phu liền tới bên cạnh mình, độn quang tán đi, lộ ra thân ảnh cha con Tử Long và Hứa Nguy.
Mạnh Đồng cau mày, không dấu vết cùng đám người Tử Long kéo dài khoảng cách, ánh mắt rơi vào trên cánh tay cụt của Hứa Nguy, mi mắt không khỏi co rút lại, trong lòng có chút ưu tư.
Hắn rốt cuộc không biết Hứa Nguy gặp phải cái gì, mà lại thiếu một cánh tay, cũng không biết Hứa Nguy cùng hai cha con Tử Long làm sao lại cùng hành động, nhưng là hắn biết, tự mình thế đơn lực cô, tuyệt đối không phải đối thủ của mấy tên này.
Trời ban cơ hội cư như vậy bỏ lỡ, Mạnh Đồng nặng nề mà thở dài một tiếng, đối với sự tồn tại của Thất Diệu Bảo Quang quả thực là căm thù đến tận xương tủy.
Nếu không có Bảo Quang bảo vệ, hắn khẳng định sẽ đem Bất Lão Thụ đoạt đi rồi, đâu còn sẽ đứng ở chỗ này ngẩn người.
– Cơ hội tốt! Tử Long vừa hạ xuống, con ngươi lộ ra tinh quang, khẽ quát một tiếng.
Lão không nghĩ tới tự mình chạy đến lại nhanh như vậy, chỗ này chỉ có một mình Mạnh Đồng, hơn nữa nhìn bộ dáng Mạnh Đồng, hiển nhiên cũng không biết nên làm thế nào.
Lão đã nhanh chân đến trướ dĩ nhiên là sẽ không lãng phí thời gian, lập tức thân hình thoắt một cái, hướng gần vào phía Bất Lão Thụ.
– Tử huynh, tốc độ ngươi không chậm a!
Đúng lúc này, một âm thanh khiến Tử Long kiêng kị vang lên, thân hình lão không khỏi chợt ngừng lại, ngẩng đầu nhìn hướng âm thanh phát ra, rất nhanh liền thấy được Nghê Quảng mang theo Tuyết Nguyệt bay tới hạ xuống cách mình không xa.
– Nghê tiên sinh ngươi cũng rất nhanh! Tử Long hừ nhẹ một tiếng, trong lòng khó chịu đến cực điểm, còn kém một chút xíu, nếu là Nghê Quảng tởi trễ một chút nữa, lão liền có thể lấy được bảo vật.