Sưu! Sưu! Sưu!
Kiếm khí tung hoành trong chớp mắt đã chém về phía Diệp Trần!
Howard “Huyết Vũ Đồ Phu” thì ném ra ngoài một cái vũ khí như lưỡi liềm hướng thẳng vào cổ Diệp Trần!
…
Bảy đại cao thủ cùng lúc xuất thủ, duy chỉ có “Hoàng kim chiến thần” Bì Đặc, dường như bởi vì bị giáo huấn lúc trước cho nên không dám tùy tiện tới gần Diệp Trần, lặng lẽ đứng ở phía sau Diệp Trần nhưng không biết là đang có chủ ý gì.
Oanh! Oanh! Oanh!…
Diệp Trần tay phải một quyền, ngăn cản đao khí của Phương Bất Quần công kích, tay trái vỗ một cái ngăn lại kiếm khí của Phùng Thế Xương, thân thể thừa cơ cúi thấp xuống tránh đi công kích của mấy người còn lại.
Bảy đại cao thủ có thực lực hoàn toàn chính xác là không tầm thường, chỉ nói về lực công kích ở cường giả có cảnh giới Thánh Cảnh, chắc cũng đều là người nổi bật.
Đối với Diệp Trần mà nói, bất kỳ một người nào trong bọn họ đều so với hình thức chiến đấu đơn giản nhưng thô bạo của Bì Đăc, còn khó khăn vướng víu hơn rất nhiều.
Đương nhiên, cũng không phải nói là thực lực của những người này so với Bì Đặc mạnh hơn, Bì Đặc cường đại ở chỗ phòng ngự công kích thì yếu, khi đối mặt với phòng ngự của Diệp Trần thì không có giải pháp nào, tự nhiên không có bất gì chỗ nào có thể chống lại, cho nên mới có thể giết gần như trong chớp mắt!
Nhưng bảy người này thì khác, mỗi người trong họ đều là sát thủ tuyệt đỉnh của thế giới, vừa ra tay đều đã là sát chiêu, hơn nữa phương thức công kích rất khó lường lại phối hợp với nhau rất tốt, cho dù là Diệp Trần ở dưới tình huống không có sử dụng lá bài cuối cùng của mình, trong thời gian ngắn cũng khó có thể cùng lúc đánh bại bọn hắn.
Ngay vào lúc Diệp Trần và bảy người đánh tới khó phân chia cao thấp, Bì Đặc vẫn luôn âm thầm ở phía sau Diệp Trần cuối cùng cũng xuất thủ!
Chỉ thấy hắn từ trong người lấy ra một bình chất lỏng màu trắng, sau khi bóp nát, chất lỏng màu tráng này trong nháy mắt bò lên trên cánh tay của hắn, sau đó toàn bộ cánh tay của hắn đều trở nên nhầy nhụa giống như da con ếch, nhìn qua trông rất buồn nôn…
Sau khi làm xong, Bì Đặc cười lạnh, trong miệng không thể không lẩm bẩm một câu, “Tiểu tử, hôm nay ta sẽ để cho ngươi nếm thử gen thuốc nước mà Siêu Năng cục mới nghiên cứu ra! Tuy rằng tác dụng phụ tương đối lớn, nhưng bởi vì ngươi mà hôm nay ta không thèm để ý tới!”
Nói xong lời này, Bì Đặc đứng ở phía sau Diệp Trần, bỗng nhiên vươn cánh tay ra.
Sưu!
Vô cùng quỷ dị, cánh tay kia của Bì Đặc vậy mà như người cao su trong nháy mắt dài ra hơn mười lần dài tới hơn mấy chục mét, một động tác này đã bắt được hai chân của Diệp Trần ở trên không trung, sau đó hung hăng kéo một phát!
Diệp Trần cũng không nghĩ tới, Bì Đặc này thế mà còn có một chiêu như vậy, hơn nữa hắn ở trên không trung không dùng lực, lập tức bị mạnh mẽ kéo hạ xuống, rơi xuống trên mặt đất!
Ầm ầm!
Trên mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố lớn, mặc dù Diệp Trần không có bị thương, thế nhưng quả thực có chút ngoài ý muốn.
Tuy nhiên rất nhanh, chuyện xảy ra càng quỷ dị hơn!
Sau khi Bì Đặc kia dài ra hai tay mắt lấy chân của Diệp Trần, thế mà dường như dính ở trên người hắn, trong nháy mắt quấn quanh toàn thân trên dưới, mặc cho hắn dùng lực như thế nào vậy mà không có cách nào thoát ra!
“Độ co dãn thật mạnh!”
Diệp Trần âm thầm cảm thán.
Cùng lúc đó, bảy tên cao thủ còn lại cũng đã đánh tới một lần nữa!
Mà Diệp Trần vào lúc này, toàn bộ tay chân đều bị trói lại, dường như căn bản không có cách nào chống lại.
“Làm rất tốt!”
“Tiểu tử, chịu chết đi!”
“Tất cả đều đã kết thúc rồi!”
…
Bảy người từ bảy hướng khác nhau, cùng lúc thi triển ra một kích mạnh nhất của mình!
Ầm ầm!
Vào lúc này sát chiêu của bảy đại cao thủ đỉnh tiêm, tập trung vào một chỗ dường như muốn hủy diệt cả hòn đảo nhỏ này.
Trong Chuông Trấn Hải, mấy người Âu Dương Hàn thấy cảnh này, vẻ mặt mọi ngươi lập tức trắng bêch không có một chút máu, vẻ mặt đau thương.
“Cuối cùng vẫn phải thua sao?”
“Xong!”
“Ta đã sớm nói, dựa vào một mình hắn làm sao có thể đánh thắng được nhiều cao thủ như vậy?”
“Đây chính là cái giá lớn phải trả cho sự ngông cuồng!”
…
Vào lúc này, mọi người gần như đều cho rằng, Diệp Trần đối mặt với công kích có thể hủy thiên diệt địa của bảy người này, khẳng định chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, không cần phải suy nghĩ nhiều.
Tuy nhiêm, không có ai để ý tới khóe miệng của Diệp Trần đang mỉm cười, “Nếu không phải ta sớm đã chuẩn bị, nói không chừng hôm nay thật đúng là muốn ngỏm tại đây…”
Thấp giọng lẩm bẩm một câu, hai mắt Diệp Trần bỗng nhiên nhưng lại.
“Xích Diễm!”
Ầm!
Từ trong cơ thể Diệp Trần, đột nhiên bộc phát ra một đạo kiếm quang màu đỏ, xông thẳng lên trời!
Sau một lúc, thiên địa biến sắc!
P/S: Ta thích nào