Lúc Bắp Chân ngủ rất thích bám lấy Thẩm Nguyệt không buông tay, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đó khiến Thẩm Nguyệt không nỡ giật ra, thường nằm xuống cùng bé.
Bắp Chân ngủ thì Thẩm Nguyệt đọc sách.
Ngọc Nghiên vào nhà mở cửa sổ ra, cho ánh nắng ấm bên ngoài chiếu vào song cửa sổ, ngày tháng trôi qua như vậy là yên bình.
Phủ tướng quân dạo này cũng không có nhiều phân tranh, mỗi người ở một viện, Hương Phiến và Liễu Mi Vũ thỉnh thoảng thì đấu đá nhau một chút.
Dạo này Hương Phiến được Tần Như Lương độc sủng, đêm nào Tần Như Lương cũng ngủ lại viện của Hương Phiến.
Bên ngoài thì nhìn Hương Phiến rất tươi sáng, nhưng nỗi đau bên trong chỉ mình nàng ta thấu.
Mỗi sáng sớm, nha hoàn vào hầu hạ Hương Phiến thì đều thấy những vết hằn đáng sợ trên người nàng ta, vết bầm cũ chưa tan thì đã có vết mới đè lên.
Hằng đêm Hương Phiến đều cắn răng mới chống đỡ được, đến sáng sớm sắc mặt đã tái như quỷ.
Trong lúc Tần Như Lương mê loạn trên người nàng ta, cái tên hắn ta gọi không phải Liễu Mi Vũ mà là Thẩm Nguyệt!
Hương Phiến khoác áo mỏng, mệt mỏi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn gương mặt tàn tạ của bản thân, lớp áo không che nổi làn da bị giày vò ứ máu.
Mắt nàng ta đỏ hồng, móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay.
Từ khi nàng ta trở thành tam phu nhân của phủ tướng quân, Tần Như Lương chính là người đàn ông của nàng ta, là bầu trời của nàng ta, nàng ta yêu Tần Như Lương.
Nàng ta biết Tần Như Lương không yêu mình, cho nên nàng ta không mong cầu nhiều, chỉ cần thỉnh thoảng Tần Như Lương nhớ đến nàng ta và đến viện của nàng ta là được.
Lúc trước Liễu Mi Vũ độc sủng, nhưng bây giờ hình như Thẩm Nguyệt đã tiến vào trái tim của hắn ta rồi.
Hương Phiến không muốn tranh đấu với Thẩm Nguyệt, nhưng Thẩm Nguyệt không làm gì, tại sao Tần Như Lương lại vì sự yêu hận với Thẩm Nguyệt mà trút lên người nàng ta chứ!
Nếu người phụ nữ dưới thân hắn ta không phải nàng ta mà là Thẩm Nguyệt thì Tần Như Lương sẽ còn mạnh bạo như thế sao?
Chắc là không đâu.
Tần Như Lương không nỡ làm thế với Liễu Mi Vũ, càng không dám làm gì Thẩm Nguyệt, cho nên chỉ có nàng ta mới trở thành công cụ phát tiết của Tần Như Lương.
Bởi vì nàng ta có xuất thân nha hoàn, nàng ta không quan trọng!
Hương Phiến nhìn mình trong gương, lẩm bẩm: “Công chúa, ta không muốn tranh đấu với ngươi, nhưng cứ thế này thì ta sẽ chết mất”.
Hương Phiến thoa son điểm phấn cho bản thân trở nên thật lộng lẫy.
Hôm anh đẹp trời, nàng ta ra khỏi viện đi dạo, ở lại hoa viên mấy phút rồi đi đến Phù Dung Uyển.
Nhiều ngày không gặp, Liễu Mi Vũ vẫn yếu ớt như cũ, chỉ là Phù Dung Uyển trông tiêu điều xác xơ hơn nhiều.
Kẻ thù gặp mặt đỏ cả mắt.
Hương Phiến nói: “Ta không đến để tranh chấp với ngươi, ta đến tìm ngươi nói chuyện”.
Hương Phiến ở lại Phù Dung Uyển một lúc lâu, đến gần trưa mới rời đi.
Đêm đến, Ngọc Nghiên vào phòng Thẩm Nguyệt: “Công chúa, Hương Lăng đến ạ”.
Thẩm Nguyệt nhướng mày, nói: “Cho vào đi”.
Hương Lăng có tin tức gì thì cũng chỉ dám đến báo cho Trì Xuân Uyển vào ban đêm,
Không bao lâu, Ngọc Nghiên đưa Hương Lăng vào phòng.
Hương Lăng dập đầu nói: “Nô tỳ bái kiến công chúa”.
Thẩm Nguyệt hỏi: “Muộn thế này rồi, ngươi đến có việc gì không?”
“Nô tỳ nghe lời dạy của công chúa, có tin tức gì thì đến bẩm báo cho công chúa ngay”.
“Ngươi nói đi”.
“Hôm nay Hương Phiến đến Phù Dung Uyển, ngồi nói chuyện với nhị phu nhân một lúc”.
Thẩm Nguyệt ung dung nói: “Hai người đó chẳng phải căm thù nhau lắm sao, thế mà lại bình tâm hòa khí ngồi nói chuyện được, họ nói gì thế?”