Bên phía Lang Quân, chắc chắn đám Dạ Ảnh, Dạ Phong và Hồ Ngạn Hạo cũng chuẩn bị xong hết rồi. Đông Phương Hạ sẽ không coi cấp dưới là bia đỡ đạn, nhưng vào những thời khắc then chốt, anh vẫn phải đưa ra sự lựa chọn để giành được lợi ích toàn cục. Huống chi lực lượng chủ chốt của Lang Quân phải tăng cường thực lực, chuẩn bị quyết chiến một trận cuối cùng với Tào Bang.
Có lẽ trong mắt người khác, Đông Phương Hạ rất tiêu sái, cuộc sống của anh hết sức thảnh thơi, nhưng ngoại trừ đám Tây Môn Kiếm, ai có thể hiểu được nỗi lo trong lòng anh. Hiện tại vẫn chưa thể nói trước được ai mới là người chiến thắng cuối cùng trong cuộc chiến này, nhưng Đông Phương Hạ tin tưởng bản thân, cũng tin tưởng các anh em của mình.
Bởi vì quá trầm tư, Đông Phương Hạ quên đi thời gian, một lúc lâu sau, chuông điện thoại trong túi vang lên, kéo suy nghĩ của anh về thực tại.
Thấy là dãy số bên phía châu Úc, Đông Phương Hạ hơi nghi hoặc, ấn phím bắt máy. Vừa áp điện thoại vào tai thì đầu bên kia đã vang lên một giọng nói ngô nghê.
“Ha ha ha… Lão đại, thằng đệ này hâm mộ anh lắm đấy, sự sùng bái của tôi với anh cứ như nước sông cuồn cuộn không dứt!”, giọng nói của An Nhiên khá hưng phấn.
Thấy là giọng của An Nhiên, lại còn khen mình như thế, Đông Phương Hạ không hiểu gì cả, hằm hè nói: “Thằng nhóc, đến châu Úc rồi học được cái thói nịnh bợ này à? Nhưng mà nghe cũng sướng đấy”.
Câu ấy của Đông Phương Hạ khiến An Nhiên ở bên châu Úc suýt thì ngất xỉu: “Lão đại, ai lại đả kích người ta thế, tôi đang hâm mộ anh đó, có biết không?! Nhà họ Bek đứng đầu thế giới, trâu bò hơn cả sự tưởng tượng của tôi nữa. Phong cảnh ở đây, người ở đây, còn cả trang viên này nữa, to vãi đạn! Tôi chưa bao giờ thấy trang viên nào lớn như thế!”
“Đương nhiên rồi!”
Đông Phương Hạ đắc ý, nhớ lại trang viên của nhà họ Bek ở châu Úc, Đông Phương Hạ cũng rất hâm mộ, đồng thời nhớ từng nhành cây ngọn cỏ ở đó.
“Ha ha… Lão đại, tôi nói với anh nè, rốt cuộc tôi cũng gặp thần tượng của tôi rồi! Chị Bek Er thật sự là rất đẹp, rất gợi cảm! Lão đại, rốt cuộc mối quan hệ giữa anh và chị Bek Er là như thế nào vậy?”
“Thằng nhóc, những gì không nên tìm hiểu thì đừng có tìm hiểu. Đừng nghĩ cậu ở châu Úc thì tôi không làm gì được cậu, có tin tôi chỉ cần gọi một cú điện thoại là cậu sẽ lập tức tiêu đời không!”, Đông Phương Hạ nhịn cười đe dọa.
“Đừng mà, đừng mà… Lão đại, tôi sai rồi, tôi đầu hàng! Đầu hàng thật!”
