Tống Minh Uyên ôm lấy Bạch Thời vuốt ve, không ép buộc, kiên nhẫn làm bạn với cậu.
Lam ngồi cách đó không xa đang cười tủm tỉm, hắn mở máy truyền tin quay lại cảnh tượng bạn nhỏ nào đó lăn qua lăn lại rất chi là ngốc, dự định đợi sau khi Bạch Thời khôi phục trí nhớ sẽ cho cậu xem. Joshua ngồi cạnh, biết được tính xấu xa của Lam lại phát tác, chống cằm thích thú nhìn hắn.
Bốn ngày đã trôi qua như vậy, Việt Tu dần dần phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng, đó chính là lúc ấy A Bạch hoàn toàn không rõ mình biến thân như thế nào, chứ đừng nói tới việc biến lại hình người.
Bạch Thời nghe vậy giật mình, duỗi móng vuốt hỏi thăm: “Ngao?”
Anh nói gì? Chẳng lẽ em cứ phải thế này mãi sao? Thế thì yêu đương sao được!
Việt Tu: “…”
Bạch Thời nghĩ nghĩ, kêu thêm một tiếng, bổ sung rằng mặc dù cậu có lông, nhưng vẫn mơ hồ có cảm giác đang khỏa thân, không thích chút nào.
Việt Tu an ủi: “… Anh sẽ nghĩ cách.”
Tống Minh Uyên đang dùng Trọng Thiên để kết nối với mạng ở nơi này, điều tra tư liệu của mấy kẻ đã đánh thuốc, lúc này phát hiện hai người kia ngao qua ngao lại ồn ào, ngẩng đầu nhìn qua: “Sao thế?”
Việt Tu im lặng một giây, quyết định: “A Bạch không biến thân được, chúng ta phải tới sao Bạch Thụy thôi.”
Sao Bạch Thụy, nghĩa cũng như tên, là nơi sinh sống của Bạch Thụy thú, ở sâu bên trong đế quốc Thú Nhân, cách biên giới rất xa.
Tống Minh Uyên gật đầu, không có ý kiến, thông báo cho những người khác, chuẩn bị đơn giản rồi xuất phát. Việt Tu vẫn không muốn em trai bị bại lộ, cũng may mà họ có phi thuyền riêng, Bạch Thời chỉ cần rúc trong ngực áo của Tống Minh Uyên một lát là được.
Thanh niên vẫn âm thầm chú ý bọn họ, lúc trước gã chỉ nghĩ mình đã tìm được nguyên liệu cho bạn, nhưng ngay khi tự mình cảm nhận khí thế khủng bố khi Bạch Thời thức tỉnh, gã đã sinh ra hứng thú rất cao với con thú con này, chỉ tiếc là gã cũng nhận ra mấy kẻ đi cùng mục tiêu không dễ đụng, cho nên thấy bọn họ đi, gã mới phái người theo sau.
“Xác nhận không phải đi về phía loài người?”
Thuộc hạ: “Phải, đi vào sâu bên trong.”
“Vậy là tốt rồi.” Thanh niên khẽ vuốt cằm, đang do dự có nên cử người đi theo hay không, bỗng nghe bên ngoài vang lên tiếng ầm ĩ, ngay sau đó là một tiếng hét thảm, cửa phòng bị người đạp bay.
Thừa Viêm tựa vào khung cửa, tươi cười nhìn gã: “Lại gặp mặt, gần đây sống có tốt không, Lập Huyền thiếu gia?”
Thanh niên rùng mình, cười nói: “Tốt lắm, lần trước cậu còn để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc cơ mà.”
“Cũng phải.” Thừa Viêm rảo bước vào bên trong, thuộc hạ đi theo tự động kéo ghế đưa tới phía sau, hầu hạ y ngồi xuống.
Lập Huyền nhìn y, sắc mặt không thay đổi, âm thầm suy đoán thân phận của người này: “Không biết lần này có chuyện gì?”
Thừa Viêm rất thỏa mãn với sự thẳng thắn của gã: “Tôi muốn biết mục đích của các người.”
“Không phải nhằm vào cậu.”
Thừa Viêm ừ một tiếng: “Thế thì nói nghe xem nào.”
Ban đầu y đã tìm được thế lực của Trọng Huy ở đây, sau đó càng nghĩ càng thấy không ổn, cảm thấy mọi chuyện rất kỳ quái, bởi vì Bạch Thời vừa xảy ra vấn đề, đám người này đã xông tới, quá là trùng hợp.
Lập Huyền đã được nhìn thấy thực lực của Thừa Viêm, giờ phút này thấy khí thế hung hãn của y, quyết định không giấu, nhưng gã chỉ nói một nửa, tiết lộ cho Thừa Viêm biết rằng hình như trong người Bạch Thời có huyết thống của tộc thú, gã chỉ muốn kích thích để xem người nọ là giống thú gì.
Thừa Viêm nhìn gã, chậm rãi nhếch khóe miệng: “Ý của anh là… Hắn là con lai?”
“Hẳn là thế.”
Thừa Viêm đổi tư thế thoải mái hơn: “Tôi nghe nói anh có một người bạn rất thích nghiên cứu những thứ liên quan đến vấn đề này?”
Lập Huyền biết tên này có thể điều tra được tên và địa chỉ tạm thời của mình, chắc chắn cũng tra được những thứ khác, nhưng gã không rõ quan hệ giữa mấy kẻ này và người đó. Lập Huyền đưa mắt nhìn Thừa Viêm: “Tôi có rất nhiều bạn, cậu nói ai?”
“Đừng lãng phí thời gian, anh biết tôi nói đến ai, trước kia tôi không hứng thú lắm với con lai, nhưng bây giờ có một chút.” Thừa Viêm lôi ra một bình thuốc đặt lên bàn, “Tôi là Thừa Viêm, giao cái này cho người kia, tiện thể chuyển lời giúp, hỏi xem “Ông thật sự nghĩ y học của mình đang đứng đầu?”
Y cười đứng dậy: “Tôi sẽ đợi người kia chủ động tìm mình.”
Lập Huyền dùng mắt tiễn y rời đi, nhặt thứ trên bàn lên quan sát, cuối cùng bỏ vào không gian cầm tay.
Lúc này, đám Tống Minh Uyên đã đi qua hai điểm chuyển tiếp, mất hơn nửa tháng mới tới được chòm sao nhỏ nơi sao Bạch Thụy đang nằm, chỉ còn hai ngày nữa là họ có thể hạ cánh rồi.
Hiện tại, học viện Hoàng Gia vừa khai giảng không lâu, mặc dù họ không rõ trận chiến hỗn loạn kia được dọn dẹp thế nào, nhưng có thể khẳng định một điều, đó chính là việc họ mất tích tập thể tuyệt đối sẽ thành tin tức lớn trong học viện.
Nhắc tới chuyện này, điều đầu tiên Tống Minh Kiệt nghĩ đến là họ đã tốn thời gian ở ngoài lâu như vậy, người cha yêu thương và quan tâm đến anh em họ chắc lại suy đoán tiểu Uyên muốn hủy diệt thế giới đây mà, nếu người của học viện mà còn tìm tới tận nhà, có lẽ sắp tới cha sẽ phải đi chăm sóc tóc mất thôi. Trì Tả lại nghĩ Phượng Tắc chỉ có một năm để trao đổi, thấy bọn họ không có mặt ở đó, chẳng biết tên này có đi hại người khác không? Đến cùng thì sao người này lại phải gia nhập Trọng Huy chứ?
Joshua thì nghĩ trong trường có rất nhiều fan của Lam, có khi đợi y trở về sẽ bị các fan vây lại, hỏi vì sao y không đồng ý kết đôi với ngô vương của họ. Joshua vô thức liếc nhìn Lam, thấy người này lại xấu xa trêu chọc Bạch Thời, trêu tới nỗi người ta co lại thành một nắm nhỏ bất động trong õóc sô pha rồi kìa, vậy mà thủ phạm lại cười nghiêng ngả. Joshua thu ánh mắt lại.
Phi thuyền chở những người với tâm tư khác nhau từ từ tiến vào một hành tinh màu xanh lục nằm ở trung tâm chòm sao, xuyên qua từng tầng không khí, dần dần hạ cánh.