Khương Đào đương nhiên biết Tiêu Giác không phải cố ý nhục nhã đối phương, liền nói: “Ta biết con không phải đứa trẻ như vậy. Cũng trách ta, cho rằng trốn tới trước mặt con thì sẽ yên tĩnh hơn nên mới gây ra chuyện sau ấy”.
Tiêu Giác cũng chẳng nhớ rõ là bắt đầu từ lúc nào, bên người hắn chẳng còn ai coi hắn như hài tử nữa. Khương Đào dỗ hắn như hài tử như vậy khiến hắn rất thích, hắn cười rộ lên, “Các nàng vốn là hướng vào con, nhìn sao cũng là do con tự rước lấy phiền toái”.
“Lúc ấy, con chỉ là thuận miệng, hiện giờ mới hai ngày đã bị truyền đi khắp nơi, nghĩ cũng biết là có người ở sau quạt gió góp lửa. Không cần tự trách quá”.
Tiêu Giác kỳ thực cũng không vì thanh danh của một cô nương xa lạ mà tự trách, trong mắt hắn, nếu thứ nữ kia của phủ An Nghị bá có gan làm ra chuyện khác người thì nên biết gánh vác hậu quả chính mình gây ra. Chỉ là hắn không muốn vì chuyện này mà sinh hiềm khích với Khương Đào mà thôi. Hiện giờ nghe nàng nói vậy cũng không nói thêm cái gì.
Khương Đào nhìn theo hắn lên xe ngựa, lúc rời đi, Tiêu Giác còn vén rèm lên, thò mặt ra cười nói, buổi tối trời lạnh, để Khương Đào về sớm một chút.
Khương Đào cười phất tay với hắn, thầm nghĩ đứa trẻ này cũng thật tốt, đáng tiếc là có một đôi tổ phụ tổ mẫu không ra gì, cũng may mà bản tính của Tiêu giác không giống họ.
Tiễn Tiêu Giác đi, sau Khương Đào quay lại, đuổi mấy tiểu tử về phòng ngủ, tắm rửa rồi mới lên giường nằm, bởi vì ban ngày khóc nhiều, nàng nằm xuống chưa lâu liền cảm thấy mí mắt rất nặng, rất nhanh liền rơi vào giấc ngủ.
Thẩm Thời Ân lại chẳng hề buồn ngủ.
Hắn còn đang nghĩ chuyện Tô gia, ban ngày hắn nghe Khương Đào nói xong, còn bị câu nói kia của nàng dọa sợ. Sau mấy tiểu tử lại tới ngắt lời, hiện giờ an tĩnh lại, hắn cẩn thận suy nghĩ bèn phát hiện có chút không đúng.
Hắn nhạy cảm thấy được, hai thảm án diệt môn của Tô gia và Thẩm gia đều là thủ đoạn tàn nhẫn, vừa sát phạt vừa quả quyết, rất giống như cùng một người làm.
Trước đó hắn hoài nghi là do tiên đế làm nhưng thời niên thiếu hắn cũng hay ra vào cung, không dám nói là hiểu rõ ông như lòng bàn tay nhưng cũng coi như có chút hiểu biết.
Tiên đế nhân từ mềm lòng, từ lúc đăng cơ tới trước khi Thẩm gia xảy ra chuyện, ông luôn dùng lòng nhân từ để cai trị thiên hạ, cũng không giống như người nhẫn tâm sẽ làm ra chuyện như vậy.
Đây cũng là lý do mà mãi tới trước khi hồi kinh, hắn cũng không nghi ngờ rằng tiên đế là người đứng đằng sau.
Hiện giờ, chuyện của Tô gia làm hắn nghĩ tới, có lẽ lực lượng lớn hơn cả Tiêu Giác mới đăng cơ, không chỉ có tiên đế mà còn có hoàng đế Cao Tổ.
Đổi là người khác hẳn sẽ không nghĩ như vậy, là người đã chết mấy chục năm rồi, cũng không có khả năng ảnh hưởng tới hậu thế nữa.
Nhưng hoàng đế Cao Tổ thì khác, năm ấy ông từ một Lục hoàng tử không có tiếng tăm gì đăng cơ làm hoàng đế, đã là một truyền kỳ. Hơn nữa, tuy thời gian ông tại vị không dài nhưng hai mươi năm sau ấy, chiến tích ông làm ra chẳng kém gì so với các hoàng đế vĩ đại trong lịch sử. Thủ đoạn của ông càng là như mưa thét sét gầm, lập uy vô cùng cao, không biết thu hoạch được bao nhiêu tử sĩ.
Muốn tra có phải bút tích của tiên đế không đã khó khăn, hiện giờ còn thêm một đối tượng hoài nghi, còn cùng là người đã qua đời, cũng là người thân của Tiêu Giác. Nếu muốn không kinh động ai để truy tra, sợ là càng thêm khó khăn.
Thẩm Thời Ân nặng nề thở dài, xoay mặt nhìn Khương Đào đã ngủ, hắn duỗi tay ôm Khương Đào vào, cảm nhận được hơi ấm trên người nàng, nghe nàng lẩm bẩm nói mớ, trong lòng mới khoan khoái hơn một chút.
………….
Qua mấy ngày săn thú, Khương Đào lại bận rộn.
Nàng trước đưa thiệp mời tới phủ An Nghị Bá.
An Nghị bá phu nhân đã qua đời, An Nghị bá không có người kế thừa, hậu trạch to như vậy không có nữ chủ nhân, đành phải mời đích nữ đã gả của phủ An Nghị bá tới giữ thể diện.
Đích nữ kia còn mang theo thứ nữ múa điệu xoay tròn, cũng đưa Tiền Phương Nhi tới.
Lúc này Khương Đào mới nghĩ sao còn có nhiều người như vậy.
Lúc ấy Tiền Phương Nhi trước khi tới kinh còn đặc biệt đi tìm Khương Đào diễu võ giương oai một phen, tuy rằng sau ấy chẳng chiếm được lợi gì nhưng nàng vẫn luôn tức, nghĩ chờ sau đó sẽ đòi lại từ chỗ Khương Đào sau. Nhưng hoàn cảnh của phủ An Nghị Bác lại phức tạp hơn nàng tưởng, nàng đứng thứ mười ba, trước đó có ba tỷ tỷ đã gả cho người, cùng với nàng còn có mười mấy tỷ muội con vợ lẽ.
Có thể kiếm ăn ở hậu trạch này, mỗi người đều đã thành tinh, loại người tới từ hương dã như Tiền Phương Nhi đương nhiên không đấu lại. Sau khi tới kinh thành, cuộc sống so với nha hoàn cũng không khác bao nhiêu. Hơn nữa kém như vậy còn chưa tính, khó nhất chính là nếu nàng bị nhận về rồi, cơ hội rời khỏi phủ An Nghị bá cũng không có. Chỉ có thể sống cuộc sống quanh tròn trong viện, chờ ngày nào đó tùy tiện gả nàng đi cho ai đó.
Hôm nay nếu không phải nàng chủ động nói rằng bản thân có quen biết với Khương Đào thì hắn cũng không tới lượt nàng theo hai tỷ tỷ này tới đây.
Đã trải qua một loạt các chuyện ngầm trong hậu trạch, hiện giờ Tiền Phương Nhi gặp lại Khương Đào phảng phất như đã cách một thế hệ, thấy nàng cao cao như mây, cũng không dám tranh đua với nàng cái gì, chỉ vội vàng lôi kéo tình cảm, để cho sau này bản thân sống tốt hơn một chút.
Đương nhiên, Khương Đào cũng chẳng có ý tốt này, làm như chẳng quen nàng, để các nàng ngồi mười lăm phút rồi để các nàng rời đi.
Cũng nhờ một lần mời này của nàng, trò cười của thứ nữ phủ An Nghị bá dần lặng xuống.
Sau chính là chuyện Vệ gia tới kinh thành.
Vệ Thường Khiêm là tiên sinh của Khương Dương và Khương Lâm, Khương Đào đương nhiên đưa hai đệ đệ tới bái phỏng.
Vệ gia gần đây mới biết được việc Thẩm Thời Ân khôi phục thân phận, còn vì chuyện thân phận của tỷ đệ Khương gia nước lên thì thuyền lên, Vệ gia ở tiểu huyện thành cũng được biết đến, người tới bái phỏng nối liền không dứt, khách đến đầy nhà, nhiều tới Vệ Lang chẳng đọc được sách nên mới hồi kinh.
Vệ lão thái gia trước khi tới kinh thành còn nói thân phận của huynh đệ Khương gia đã thay đổi, danh sư thiên hạ mời được dễ như trở bàn tay, cũng không cần tiên sinh như Vệ Thường Khiêm nữa.
Vệ Thường Khiêm cảm thấy học trò của mình không phải người như vậy nhưng cũng không thể đối đầu với cha hắn được.
Sau đó, bọn Khương Dương tới, thái độ với Vệ Thường Khiêm chẳng hề thay đổi nhưng khiến Vệ Thường Khiêm vui chết mất, đặc biệt đưa hai học trò tới trước mặt cha hắn khoe khoang một hồi nên khiến cha hắn tức chết!
Sau đó là chuyện Thẩm Thời Ân phải tới biên cương.
Người của Thẩm gia tuy luôn làm việc ở kinh thành nhưng quân của Thẩm gia lại luôn đóng ở biên cương.
Hiện giờ hắn đã là chủ của Thẩm gia, đương nhiên muốn đích thân đi một chuyến.
Hắn đã hứa với Khương Đào trước năm mới sẽ trở về, tuy Khương Đào không nỡ rời xa hắn nhưng cũng không thể ngăn hắn làm chính sự được.
Lại sau ấy, là phủ Anh Quốc công thông báo thế tử Tiêu Thế Vân bị thương nặng không trị được.
Tiêu Thế Vân tuy chết giả nhưng Anh Quốc công và Tào thị cũng rất đau lòng, bọn họ cũng biết từ này về sau chỉ còn một nhi tử là Tiêu Thế Nam.
Khương Đào cũng đã đi gặp Tiêu Thế Vân bị giam ở phủ Anh Quốc công một lần, muốn moi ít thông tin từ miệng hắn.
Bất đắc dĩ, Tiêu Thế Vân điên điên khùng khùng, chẳng nói được lời gì có ích, chỉ biết nói đi nói lại cái gì mà “Thẩm gia ắt sẽ không có kết cục tốt”.
Khương Đào thấy hắn như vậy, cũng bỏ luôn ý muốn hỏi chuyện. Lúc ấy cách thời gian thi Hội của Khương Dương còn ba tháng, nàng cũng không quản nhiều nữa, chuyên tâm chăm lo cho Khương Dương.
Mồng tám tháng chạp, Thẩm Thời Ân trở về từ biên quan, một nhà đoàn tụ, hòa thuận vui vẻ.
Mà ngay lúc Khương Đào đang muốn nghỉ đông, trong cung lại truyền tới tin tức Thái Hoàng Thái Hậu bị bệnh nặng.