“Mẹ ơi, đó chính là sếp lớn ư? Đẹp trai hơn trên tivi nhiều, lúc sáng ngồi trên hàng đầu của xe buýt, đẹp trai tới nhức cả trứng.”
“Nếu có thể gả cho anh ấy thì tốt biết mấy. Cô nhìn đi, chủ tịch vừa đẹp trai lại giàu có, người có thể xứng với anh ấy chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Các cô chiêu ở Đà Nẵng cũng khó ít, chắc chắn chủ tịch có thể chọn được một người mình yêu. Các cô cũng không cần tham gia náo nhiệt làm gì.”
“Cũng chưa chắc, lỡ đâu chủ tịch thích cô bé lọ lem thì sao?”
Mấy cô gái bắt đầu đùa giỡn ầm ĩ cả lên.
Hứa Minh Tâm im lặng núp ở một bên, cô nhìn mình một chút rồi thở dài.
Mẹ ơi tức quá.
Vì sao đàn ông đều không thích kiểu như mình chứ?
Bạch Thư Hân đi qua rồi nói: “Đừng nhìn nữa, có nhìn cũng không to thêm được đâu.”
“Vì sao đàn ông không thích kiểu con gái như tớ chứ?”
“Có lẽ là sợ… cậu không đủ dinh dưỡng, ảnh hưởng tới đời con cháu.” Bạch Thư Hân suy nghĩ một chút rồi nói.
“Vậy có phải là tớ toi đời rồi không?”
“Cậu còn nhỏ, còn có cơ hội.” Bạch Thư Hân nói thế khiến cho Hứa Minh Tâm cảm thấy được an ủi rất nhiều.
Có cơ hội là được rồi, xem ra phải uống nhiều canh đu đủ hơn nữa, không thể ngừng được.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cuối cùng mọi người cũng rời đi. Bạch Thư Hân cũng không chịu được mà về trước.
Chỉ có Hứa Minh Tâm còn nằm bò ở trong đó một cách thoải mái, thoải mái đến nỗi cô không nỡ động đậy.
Hứa Minh Tâm có uống một chút rượu, cả người cô đều đang tỏa nhiệt, cảm thấy từng lỗ chân lông của mình như đang nở ra.