Thần sắc Phó Luân nhiều lần biến hóa, nắm tay chậm rãi giãn ra.
Hai đôi môi chậm rãi rời ra, Ngôn Lạc Hi mở đôi mắt hạnh xinh đẹp có thêm chút mê ly, cô nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, khuôn mặt tuấn tú hiện lên năm dấu tay rõ ràng.
Cô chậm rãi mở miệng, dùng thanh âm chỉ hai người nghe thấy, thấp giọng nói: “Đánh anh, vì muốn anh biết, sự thất thường của anh khiến nơi này rất đau”
Bàn tay cô nắm chặt thành nắm đấm, nhẹ nhàng chạm vào trái tim mình.
Lệ Dạ Kỳ ánh mắt có chút tối sầm, anh rõ ràng muốn bóp chết cô, nhưng bây giờ, anh chỉ cảm thấy đau lòng vô bờ bến.
Anh nắm tay cô, ở trên mu bàn tay rơi xuống một nụ hôn ôn nhu lưu luyến, bỗng nhiên khom lưng ẵm cô lên.
Ngôn Lạc Hi giật mình, vội vàng vươn tay ôm lấy cổ gáy anh.”Chúng ta về nhà, hửm?”
Ngôn Lạc Hi sửng sốt một chút, sau đó tươi cười như hoa nói: “Được”
Lệ Dạ Kỳ ôm cô, xuyên qua đám người đi về phía cửa đại sảnh, không biết trong lòng đang nghĩ đến điều gì, đột nhiên đứng yên, quay người dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người.
“Chuyện tối nay, một nửa ảnh chụp hay một nửa video bị phát tán, hậu quả tự gánh lấy!”
Dưới ánh mắt sát khí của người đàn ông, những vị khách vừa lén chụp ảnh haybquay hình đều lặng lẽ giật điện thoại, không ai dám thách thức quyền lực của anh.
Mãi đến khi Lệ Dạ Kỳ ôm Ngôn Lạc Hi rời khỏi, Điền Linh Vận mới từ trong mộng tỉnh lại:”Chết tiệt, Lệ nhị thiếu quá đẹp trai, quá khích phách. So anh ấy, tất cả đàn ông đều là đồ yếu đuối.”
Mộ Dật Thần ngẩng đầu khỏi vai cô, nhìn cô với nỗi buồn vô tận:”Điền Điền, tôi cũng rất đẹp trai và bá đạo, đúng không?”
Điền Lăng Vân liếc anh ta, hừ lạnh một tiếng không đồng ý:”Anh cũng bá đạo sao? Có biết dùng từ hay không? Anh phải gọi là nữ tính.”
“….”
Mạc Thần Dật bị Điền Linh Vân đâm một nhát vào tim, tức giận suýt nữa phun ra máu.
“Ôi, bị nhét một nắm thức ăn chó, chọc đến lão nương cũng xuân tâm thầm động…”
Lời còn chưa dứt, cổ tay bỗng nhiên bị một bàn tay to chế trụ không kịp phản ứng, môi đã phủ lên bởi đôi môi ấm áp.
“Oanh” một tiếng, có thứ gì đó nổ tung trong đầu Điền Linh Vân, cô mở to hai mắt, dung nhan tuấn mỹ của nam nhân phóng đại trước mặt, con ngươi đều đang phản chiếu hình ảnh đối phương.
Sau khi phản ứng lại, cô chửi bới:”Chết tiệt, tôi bị cưỡng hôn”
Lệ Dạ Kỳ ôm Ngôn Lạc Hi lên xe, nói với Chu Bắc đang đợi bên trong:”Hướng mười giờ có phóng viên chụp ảnh, cậu đi xử lý đi”.
Chu Bắc vừa bước xuống xe, người đàn ông nhanh như báo đánh ngã người phụ nữ đang ôm trong lòng lăn xuống ghế, anh nửa quỳ bên cạnh cô, hung hăng hôn lên.
“A……”
Ngôn Lạc Hi đẩy anh, liền bị bàn tay to dùng sức khống chế đè ngược lên trên,
nụ hôn mạnh mẽ cướp đoạt hô hấp của cô, so với ở trong đại sảnh cô làm với anh, kịch liệt gấp mười gấp trăm lần…
Người đàn ông này rõ ràng muốn trừng phạt cô!