Khi trời đã tối, Chỉ Vi cầm đèn rời khỏi điện Nguyên Đức.
Điện Nguyên Đức cách điện Hội Ninh của Triệu Sơ không xa, vừa đi qua hành lang, Chỉ Vi đã đụng phải Tào Côn Đức và Đôn Tử. Gần đây Triệu Sơ nể tình Tào Côn Đức đã lớn tuổi, vì vậy trời vừa tối là cho lão đi nghỉ – lúc này Tào Côn Đức đang đi về phía Đông xá, thấy Chỉ Vi, Đôn Tử đã gọi: “Chỉ Vi cô cô.”
Chỉ Vi nhún người: “Tào công công.”
Tào Côn Đức cười nói: “Muộn thế này rồi mà Chỉ Vi cô cô vẫn đi lại à.”
“Trong cung có cung nữ sơ suất để rơi lá trà vào nước, cơ thể nương nương ngày một nặng nề, không có hương sợ ngủ không ngon, ta đành phải vào kho lấy thêm.”
Tào Côn Đức nghe xong, kéo Đôn Tử qua một bên nhường đường, “Cô cô đi nhanh đi, trong cung bây giờ không có gì quan trọng hơn nương nương, vất vả cho Chỉ Vi cô cô rồi.”
Chỉ Vi đáp đó là bổn phận của mình, sau đó nhún người rồi đi ra khỏi hành lang.
Đợi Chỉ Vi đi xa, Tào Côn Đức thong thả tiến về phía trước, giọng thay đổi như đang ngâm khúc hát, không còn vui vẻ mà trở nên trầm trầm, “Người trong điện Nguyên Đức đều được tuyển chọn cẩn thận, Hoàng hậu mang thai mạch máu quốc gia, hầu hạ sơ suất như thế thì đã bị xử phạt từ lâu, làm gì có chuyện được ở lại điện Nguyên Đức?”
Người trong hậu cung cũng chia ra năm sáu loại, Gia Ninh Đế kế vị bao năm luôn bận bề chính sự, tuy hậu cung hòa thuận nhưng khá vắng vẻ, không phải là nơi trăm hoa kiều diễn, chỉ duy nhất một cành nổi trội – chính là điện Nguyên Đức của Chương Nguyên Gia, do đó người hầu hạ trong điện Nguyên Đức phải thật sự xuất sắc ưu tú, đấy là nơi mà mỗi cung nữ nô tài trong hậu cung đều tranh nhau muốn vào, làm gì có chuyện mắc sai sót như làm rơi trà vào nước?
Đôn Tử nói: “Chương đại nhân bị ‘cho nghỉ hưu’, tiền triều hoang mang, kiểu gì hậu cung cũng đã phát hiện, mà Chỉ Vi cô cô đã theo hầu hạ Hoàng hậu nương nương từ nhỏ, xét cho cùng cũng là người nhà họ Chương.”
“Lại chả, còn truyền tin cơ đấy, tay của Chương Hạc Thư cũng dài thật, trong thâm cung mà cũng có cọng rơm cứu mạng của ông ta.”
“Công công thấy Chương đại nhân có qua được ải này không?”
“Khó nói lắm.” Tào Côn Đức hất phất trần, “Tấu chương vạch tội của Tề Văn Bách chỉ là sấm to mưa nhỏ, không có bằng chứng thì làm gì được ông ta, mà có vẻ ông ta đang nắm trong tay lá bùa hộ mệnh nào đó, Khúc Bất Duy ra nông nỗi ấy rồi mà vẫn không chịu khai ra, Quan gia lại kiêng dè lòng dân kẻ sĩ nên vẫn chưa muốn khai đao với Hàn Lâm, càng khỏi phải nói Hoàng hậu đương triều còn là con gái họ Chương… Nhưng, nói đi cũng phải nói lại, dù Chương Hạc Thư có nhiều bùa hộ mệnh đến đâu thì Tiểu Chiêu vương vẫn để mắt đến ông ta đấy, Tiểu Chiêu vương và Huyền Ưng Ti chính là lá bùa đòi mệnh, ngươi xem trong một năm qua, những người bị Tiểu Chiêu vương cắn có ai được chết yên không? Kiểu gì cũng có cách tra ra ông ta.” Tào Côn Đức mỉm cười, nụ cười thấp thoáng vẻ mãn nguyện và liều lĩnh, “Như thế mới phải chứ, không ai được chết yên, vậy mới không phụ lòng…”
Nhưng ông ta còn chưa nói hết câu thì ở chân trời bỗng vang lên tiếng chim kêu.
Tào Côn Đức giật mình, lập tức ngẩng đầu nhìn, một con chim cắt từ trên trời sà xuống, chao liệng trên đỉnh đầu hai người.
Chim cắt của Tào Côn Đức được nuôi ngoài cửa cung, nhưng loài cắt lại rất thông minh, trời sinh không thích những nơi đầy âm mưu toan tính như thành Tử Tiêu, thế là lão ta bí mật bố trí một khoảng sân nom rất bình thường ở ngoài cung, chuyên dùng để nuôi chim. Số ít những người biết nơi này thường sẽ đến đây báo tin cho lão.
Để đề phòng bị phát hiện, mọi khi chim cắt sẽ đưa tin vào lúc nửa đêm, nhưng bây giờ mới chập tối, ai lại gọi chim vào lúc này?
Tào Côn Đức nhìn Đôn Tử, Đôn Tử gật đầu, tức tốc xách đèn ra ngoài cửa cung đón người.
Tào Côn Đức không thể xuất cung, muốn gặp người ngoài thì chỉ có thể hẹn tại Đông xá nơi này, mà muốn vào đó cũng phải đút lót trước. Nhưng nói gì đi nữa lão ta cũng đại thái giám, tự có cách đối phó với những chuyện như thế – trong tay Đôn Tử có thẻ bài của vài đại quan trong triều, đưa cho cấm vệ quân ở cửa cung xem là đủ, nói là bên nha môn có đại nhân đang trực, trong nhà đưa đồ ăn tới nên dẫn người đem vào.
Tào Côn Đức quay về Đông xá, ngồi một lúc thì nghe tiếng bước chân ở bên ngoài. Âm thanh rất khẽ, như gió thu nhẹ thổi. Cửa hé mở, Đôn Tử xách đèn gọi: “Công công.” Bên cạnh hắn là một cô gái mặc đồ đen toàn thân, đứng trước gió thu.
Có chớp mắt Tào Côn Đức rơi vào hoảng hốt, tựa như quay trở lại hơn một năm trước, cô gái trẻ vừa đặt chân lên kinh thành, toàn thân nồng nặc huyết khí sau trận cướp ngục, quỳ một chân trước mặt lão, gọi lão: “Nghĩa phụ.”
Vậy mà chỉ hơn một năm sau, thế sự xoay vần, mọi chuyện đã khác.
Tào Côn Đức không để lộ bất ngờ, lão chỉ ngẩn người, vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn vui mừng, “Sao con lại lên kinh vậy? Nhanh đến đây để nghĩa phụ xem nào.”
Thanh Duy không động đậy.
Nàng không giống Tào Côn Đức, nhiều năm lưu lạc bên ngoài, chẳng qua vì tình thế ép buộc nên mới phải ngụy trang, nhưng những lúc có thể là chính mình thì nàng chính là nàng, khung cảnh đối mặt với truy binh giữa trời tuyết mùa Đông năm ngoái vẫn hiện rõ trước mắt, một đao mà Tả Kiêu Vệ chém đã chặt luôn ơn cứu mạng của Tào Côn Đức, giờ đây ân oán ngang nhau, nàng không trách lão, cũng không còn nợ lão.
“Ta thấy chim cắt ở Trung Châu.” Thanh Duy nói, “Là của nghĩa phụ à?”
Người trong thâm cung đổi mặt còn nhanh hơn lật sách, Tào Côn Đức nghe nàng hỏi vậy thì nụ cười chợt tắt, điềm nhiêm nói: “Trên trời biết bao nhiêu là chim, chỉ một con chim đã quy chụp cho ta, thế chẳng phải ta có tay mắt thông thiên à.”
Nợ nần giữa Thanh Duy và lão đã được xí xóa, đương nhiên hôm nay tìm tới đây không phải để ôn chuyện cũ, nàng nói thẳng, “Ta vẫn không hiểu vì sao người ở thâm cung như nghĩa phụ lại phải nhúng tay vào thị phi Tiển Khâm Đài, trước kia ta chỉ mải tìm sư phụ nên không để tâm đến chuyện này, nhưng gần đây đang rảnh, thành ra có chút manh mối.”
Tào Côn Đức không đáp, im lặng nghe “manh mối” của nàng.
“Nghĩa phụ cũng là người, mà người ắt sẽ có quá khứ lai lịch, truy ngược thời gian mà tìm, kiểu gì cũng sẽ tìm ra manh mối.”
Chẳng qua đối với những người không có gốc rễ như họ, mọi người thường có chiều hướng bỏ qua quá khứ lai lịch.
“Ta đã nhờ người điều tra rồi, nghĩa phụ không phải người kinh thành mà xuất thân từ một nông hộ trí thức, thậm chí còn từng đi học, về sau ông được chọn làm bạn học với một công tử nhà giàu, đáng tiếc nhà giàu này lại đột ngột lụn bại, phải bán ngài đến Cật Bắc. Trong thời kì Đại Chu xảy ra chiến loạn, dân sinh khó khăn, ngài ở Cật Bắc mấy năm rồi theo lưu dân lên kinh, cuối cùng cắn răng vào cung làm công công.”
Những chuyện này không khó điều tra, trong cung cũng có ghi chép, bất luận là Triệu Sơ hay Tạ Dung Dữ đều có thể lấy ra xem, thậm chí có cả những chuyện chi tiết hơn nhiều.
Tào Côn Đức hỏi: “Còn gì nữa không?”
Thanh Duy không đáp, việc gì nàng phải nói với lão? Vừa gặp mặt đã để lộ lá bài tẩy thì nàng đã không phải là Ôn Tiểu Dã.
Tào Côn Đức bật cười, tiếng cười thé chói tai, “Trời đất phải chứng giám cho ta, số ta lận đận đã đành, chút chuyện đó cũng bị một con a đầu mới lớn moi ra bằng được, phải vắt óc tìm kiếm manh mối như thể ta đã làm chuyện gì thất đức lắm, Đôn Tử, ngươi nói có đúng không?” Rồi lão thong thả bảo, “Ôn Tiểu Dã, ngươi là nghĩa nữ của ta, chúng ta từng là cha con nuôi một thời gian, ngươi muốn biết chuyện gì, dĩ nhiên nghĩa phụ sẽ nói ngươi biết, lại đây, nghĩa phụ sẽ kể rõ cho ngươi.”
Thanh Duy vẫn không nhúc nhích, “Nghĩa phụ ở thâm cung nên không tiện hành sự, nhưng sóng gió cần có thì lại không ít, xem ra cũng có đồng mưu ở trên triều nhỉ? Người đồng mưu với ông là ai?”
“Xem cái vẻ sắc sảo của ngươi kìa, bảo ta nói gì với con đây?”
Thanh Duy nói: “Mà chắc nghĩa phụ cũng không định tiết lộ, tuy nghĩa phụ không có giới hạn cuối nhưng luôn đặt lợi ích trên đầu, trước khi chuyện chưa thành, hẳn ông sẽ không bán đứng đồng minh.”
Nói đoạn, Thanh Duy nhìn lên trời, màn đêm đã bao phủ tự lúc nào, “Trời đã tối, Thanh Duy cáo từ.”
Nàng xoay người bước đi, gió thu thoảng qua lập tức ôm trọn áo chùng trên người nàng, Đôn Tử bị sát khí tỏa ra từ nàng dọa sợ, nhận ra nàng không có ý tốt, bất tri bất giác tiến lên toan ngăn cản. Ở trong phòng, Tào Côn Đức gọi giật lại: “Quay vào, ngươi ngăn được nó hả?”
Đợi Thanh Duy đi xa, Tào Côn Đức nhìn hộp gỗ khảm vàng trên bàn, định thần một lúc rồi từ từ mở ra. Thứ trong hộp hút nhiều sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe, thái y nói lão đã già, cơ thể không được như trước, nửa năm qua lão đã chủ động cai nghiện, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại nổi cơn thèm.
Bột được rắc lên đĩa vàng, đặt dưới bếp nhỏ hơ nóng, làn khói xanh có thể nhìn thấy bằng mắt thường theo ống tre mỏng len vào tận phổi, khiến tứ chi bách hài thả lỏng thư giãn, lúc này Tào Côn Đức mới khoan thai nói: “Nó là trọng phạm mà lại cứ vậy vào kinh, lẽ nào quân lính ở mười tám cửa cung bên ngoài đều ngồi không? Chắc chắn đã phát hiện ra nó rồi, nó có thông minh tới đâu cũng vô dụng. Hành tung bị bại lộ, nó không dám tới Giang gia, chỉ có thể vào cung tìm Tiểu Chiêu vương. Nhưng cửa thâm cung dễ vào vậy sao? Cũng may nó biết chúng ta nuôi chim ở đâu, gọi chim tới dụ ngươi ra cửa đón, đó mới là mục đích của nó. Lúc nãy thăm dò ta chỉ là chuyện nhân tiện, nó có dụng ý khác, tâm tư đặt ở nơi khác. Ta đã từng dẫn nó đi từ Đông xá đến điện Chiêu Doãn, vốn dĩ muốn để nó tin tưởng ta, đừng tự tiện nhờ cậy kẻ khác, không ngờ duyên phận giữa nó và Tiểu Chiêu vương lại sâu đậm đến thế, từ vợ chồng giả đã thành vợ chồng thật. Nhưng không sao, tội danh của nó vẫn còn đó. Đi đi, trong thâm cung phòng thủ nghiêm ngặt, có người xông vào, kiểu gì tuần vệ cũng phát hiện, đi báo một tiếng đi, nói có kẻ tặc đột nhập điện Chiêu Doãn, mời cấm vệ quân lùng bắt.”
***
Thời gian qua Tạ Dung Dữ đều ở bộ Lễ điều tra các thẻ bài của sĩ tử lên đài, ngày hôm ấy khi trời vừa chập tối, y còn đang thảo luận với các quan viên bộ thì chợt thấy Kỳ Minh vội vã chạy vào, cúi người trước cửa phòng, “Điện hạ.”
Nhìn sắc mặt hắn, Tạ Dung Dữ biết đã xảy ra chuyện, gật đầu với các vị quan rồi ra khỏi phòng, “Có việc gì?”
Kỳ Minh nhìn trước sau, hạ giọng báo: “Ám vệ ở trấn Cát Bồ của chúng ta hình như đã phát hiện tung tích của thiếu phu nhân, nói là thiếu phu nhân đã vào kinh, bây giờ… hình như đã xông vào cung. Chuyện quá cấp bách, tiểu nhân đã dẫn ám vệ tới, hắn đang chờ ngoài nha môn.”
Trong lúc nói, Tạ Dung Dữ đã tăng tốc bước chân, chẳng mấy chốc đã đi tới cửa nha môn, ám vệ trông thấy y, lập tức bẩm báo: “Điện hạ, tối qua có một thương nhân Trung Châu đi ngang qua trạm gác trấn Cát Bồ, trong đoàn người bọn họ có một cô gái rất giống vương phi, tiểu nhân có ý bỏ qua, ai dè Hiệu úy đại nhân canh gác ở đó cũng nghi ngờ, bám theo vào thành suốt đêm. Tiểu nhân đi theo vương phi, thấy vương phi biến mất ở gần cửa cung, hình như đã vào cung rồi.”