Giờ này ngươi là dao thớt, ta là thịt cá, đâu còn có cho lão cơ hội phản kháng? Huống chi, lão trước đây đã nhượng bộ, mặc dù hiện tại biết chuyện giống như tự mình phỏng đoán, cũng không có tâm kháng cự lắm.
Có đôi khi chuyện chính là như vậy, lui một bước, liền sẽ có bước thứ hai, bước thứ ba…
Nghĩ nghĩ, Hứa Nguy nặn ra vẻ tươi cười nói:
– Thiếu chủ nghiêm trọng, thiếu chủ “rồng trong loài người”, tương lai thành tựu nhất định cao hơn lão hủ? Có thể vì thiếu chủ dốc sức là vinh hạnh của lão hủ.
– Ngươi rất tốt! Tử Đông Lai mỉm cười, giờ khắc này, tâm tình bị Dương Khai làm cho lo lắng trở thành hư không, Tử Đông Lai tâm tình sung sướng đến cực điểm, trong lòng âm thầm nảy sinh ác độc, nếu là gặp lại Dương Khai, nhất định phải để Hứa Nguy đánh chết hắn, xuất ra ác khí trong lòng.
Hứa Nguy tuy rằng bởi vì Thất Diệu Bảo Quang mà mất một tay, nhưng loại tổn thương này đối với thực lực Hư Vương Cảnh như lão thật ra cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng, chỉ cần nghỉ ngơi tốt, lão vẫn là cường giả người khác nghe thấy đã sợ mất mật.
– Hứa trưởng lão, xin mời! Để tránh đêm dài lắm mộng, Tử Long thúc giục.
Hứa Nguy mặc dù không cam lòng, cũng không khỏi khỏi không ngưng luyện ra thần hồn lạc ấn của mình, từng bước một hướng phía Tử Đông Lai, đi tới trước mặt hắn, đem thần hồn lạc ấn của mình khắc ở trong cơ thể hắn.
Mà trong cả quá trình này, Tử Long một mực cảnh giác nhìn lão, khiến lão căn bản không có cơ hồi giở thủ đoạn gì.
Làm xong hết thảy, Hứa Nguy buồn bã thất thần.
Từ giờ khắc này, lão không còn là trưởng lão Di Khí Sào Huyệt, mà là tùy tùng bên cạnh Tử Đông Lai, một đả thủ…không còn có tự do của mình.
Trong lòng nghĩ như vậy, Hứa Nguy bỗng nhiên biến sắc, giờ khắc này lão cảm thấy thức hải của mình chợt sôi trào, trong đầu truyền đến cơn đau khiến lão gần như không thể chịu đựng được.
Lão thân là cường giả Hư Vương Cảnh, cũng không chống lại được loại hành hạ và đau khổ này.
Lão không khỏi hét thảm lên, thân hình cứng đờ té xuống đất, tay ôm đầu, không ngừng lăn lộn.
Lão rất nhanh ý thức được rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cố chống đỡ tinh thần, cắn răng nói: -Thiếu chủ, ngươi tại sao..
– Ồ…thật đúng là có hiệu quả. Tử Đông Lai nhìn Hứa Nguy ngã trên mặt đất hét thảm, trên mặt không có chút thương hại nào, ngược lại thanh thản ngắm nhìn, đồng thời không ngừng gây áp lực cho phần thần hồn lạc ấn trong cơ thể mình.
Tiếng kêu của Hứa Nguy càng ngày càng thảm, càng ngày càng mãnh liệt, lão không ngừng kêu thảm: -Thiếu chủ, mau dừng tay, tiếp tục như vậy, lão hủ sẽ phải hồn phi phách tán, a!
– Lão hủ? Tử Đông Lai trong mắt hàn quang lóe lên một cái. -Ngươi tự xưng lão hủ trước mắt ai ở đây? Ai cho ngươi có tư cách?
– A! Lão…lão nô sai rồi, thiếu chủ dừng tay đi, lão nô sau này không dám.
– Ha ha ha! Ngươi thật cơ trí, xem ra sau này chính là một con chó không sai! Tử Đông Lai cười ha hả, trên mặt trạng thái dữ tợn, cứ như thế hành hạ một cường giả Hư Vương Cảnh, khiến hắn được thỏa mãn.
Dương Khai trước đây nhiều lần vũ nhục hắn vì không biết cắn người chỉ biết kêu loạn như chó, giờ này hắn đem phần oán khí này phát tiết trên người Hứa Nguy.
– Được rồi, Hứa trưởng lão dầu gì cũng là tiền bối, sau này không được như vậy! Tử Long liếc nhìn con trai mình lạnh nhạt ra lệnh.
– Vâng! Tử Đông Lai lên tiếng, lúc này mới buông tay.
Cơn đau thức hải trong Hứa Nguy tan đi trong khoảnh khắc, dù là như thế, lão vẫn như cũ vô lực đứng dậy, nằm trên đất một hồi thật lâu, mới lắc lắc lư lư bò dậy, mi mắt rủ xuống, lóe lên một tia oán độc.
Nghĩ lão thân là cường giả Hư Vương Cảnh, còn là trưởng lão Di Khí Sào Huyệt, giờ này chẳng những thần hồn lạc ấn bị người khác khống chế, còn bị một tiểu bối làm nhục hành hạ, oán khí này làm sao có thể nuốt xuống được?
Nhưng giờ này ở dưới mái hiên của người khác, không thể không cúi đầu, Hứa Nguy tự nhiên sẽ không ngu xuẩn đến mức biểu lộ ra trên mặt.
Lão đem tất cả đều giấu rất kỹ, chỉ đợi ngày sau tìm được cơ hội, khiến cha con Tử Long trả lại gấp bội.
– Hứa trưởng lão ngươi sẽ không có ý kiến gì với bổn thiếu chủ đi? Vừa rồi bổn thiếu chủ chỉ là nhất thời mới lạ, hơi thí nghiệm thôi, dù sao trước đây bổn thiếu chủ chưa bao giờ nắm trong tay thần hồn lạc ấn của một cường giả Hư Vương cảnh, đối với chuyện này cảm thấy rất xa lạ. Tử Đông Lai chăm chú nhìn Hứa Nguy, bên khóe miệng treo nụ cười nhàn nhạt, lên tiếng hỏi.
– Không dám không dám! Hứa Nguy vừa thở dốc vừa khúm núm, -Thiếu chủ ngày sau mặc dù xưng hô tên của lão nô cũng được, Hứa trưởng lão ba chữ tuyệt đối không dám nhận, về phần việc vừa rồi, lão nô tự nhiên không dám tự ý.
– Như thế rất tốt! Tử Đông Lai hài lòng gật đầu,
– Cẩn thận đi theo bổn thiếu chủ, bảo vệ an toàn cho bổn Thiếu chủ, ngày sau đợi bổn thiếu chủ cường đại rồi, tự nhiên sẽ có chỗ tốt cho ngươi.
– Vâng! Hứa Nguy cung kính gật đầu.
– Đúng rồi, ngươi từ lúc vào dược cốc đến nay, từng có thu hoạch gì không? Lấy ra cho bổn thiếu chủ xem một chút. Tử Đông Lai dường như nghĩ tới cái gì, mắt lộ ra tinh quang hỏi han.
Hứa Nguy da mặt hơi co quắp, trong lòng tê rần, cũng không dám có chút phản kháng, liền vội vàng đem nhẫn không gian trên tay lấy ra, đưa cho Tử Đông Lại, cười nịnh nói: -Lão nô có gì đều để bên trong, thiếu chủ nhìn xem, nếu có thích gì, cứ việc cầm đi.
Lão khó có thể không thể làm như vậy, giờ này mạng của mình đều do người khác nắm trên tây, ít đồ kia dĩ nhiên cũng không giữ được.
Tử Đông Lai lại không chút khách khí, nhận lấy nhẫn không gian, liền thả thần niệm ra dò xét, một lát sau, hắn lộ vẻ mặt mừng rỡ, không ngừng lấy ra những bảo bối không tầm thường trong nhẫn không gian của Hứa Nguy
Những thứ này chẳng những bao gồm Hứa Nguy thu hoạch được ở dược cốc, còn bao gồm tích trữ của bản thân lão.
Di Khí Sào Huyệt vốn là mảnh đất tụ tập người không phải chuyện ác không làm, Hứa Nguy thân là trưởng lão, giết người cướp của đương nhiên là chuyện thường, cho nên trong nhẫn của lão quả thật không ít thứ tốt.
Những thứ tốt này không chỉ giá trị xa xỉ, ngay cả nhân vật như Tử Đông Lai cũng không đành lòng bỏ lỡ.
Từng đồ vật bị lấy ra, rồi lại được bỏ vào trong nhẫn không gian của Tử Đông Lai, Hứa Nguy trong lòng rỉ máu, cũng không dám mảy may biểu lộ, ngược lại đứng một bên, nặn ra nụ cười làm nền.