Đại khái vừa khít với thời gian Châu Vũ quay về. Để cô ấy nhìn thấy một bản thân mới hoàn toàn, ngay cả anh ta cũng không dám tin vào bản thân mình.
Lúc này Phó Thiết Ảnh cứ luôn ganh đua với Cố Thành Trung, dẫn đến anh em hai người làm chuyện gì cũng cực kỳ dụng tâm dụng sức.
Ăn cơm thôi cũng muốn so ai ăn nhiều hơn, ai ăn nhanh hơn.
Chủ nhật khó được một ngày nghỉ ngơi, Phó Thiết Ảnh sắp xếp đồ đạc trong nhà sau đó phát hiện máy móc dụng cụ trong nhà kho trên gác mái, anh ta liền dọn ra ngoài.
“Máy đo IQ? Cố Thành Trung, ra đây, chúng ta đo thử xem ai hơn.”
Phó Thiết Ảnh gào xuống dưới lầu.
Cố Thành Trung đang mặc đồ ở nhà, trong tay còn bưng ly sữa lúc sáng Hứa Trúc Linh chuẩn bị, vừa ngon miệng vừa tràn đầy dinh dưỡng.
“Không biết lớn nhỏ, không biết gọi anh à?”
Ngoại trừ ngày đầu tiên nhận gia đình xong thì từ đó về sau anh ta chưa từng gọi lại một tiếng “anh nữa.
“Anh chỉ sinh sớm hơn tôi có một phút, trước đó gọi anh là vì có bố mẹ ở đó, cho anh chút mặt mũi. Bây giờ bố mẹ đều về nhà cũ rồi, anh là cái thá gì chứ.”
“Thằng nhóc này!”
“Chúng ta dựa vào thực lực nói chuyện! Thứ gì tôi cũng mạnh hơn anh, giỏi hơn anh, anh nên gọi tôi là anh mới đúng. Tôi thậm chí còn hoài nghỉ là bọn họ nhầm lẫn rồi, thật ra tôi mới anh, mà tên nhóc anh chính là em trai tôi!”
“Phó Thiết Ảnh, cậu huênh hoang quá nhỉ!”
Cố Thành Trung híp mắt, bất lực nói.
Anh không hề tức giận mà ngược lại còn cảm thấy thú vị.
Ở trong mắt anh, Phó Thiết Ảnh chính là một con người khác của mình, càng sinh động thú vị, yêu hận rõ ràng hơn.