Tần Chinh Hoa động thân, Tần Liêu không tự chủ lui ra sau một bước, khí thế cường đại tản ra ngoài làm cho hắn có cảm giác có một ngọn núi đang đè nặng trong lòng, thực lực Đế giả bát tinh không phải bình thường, chỉ khí thế đã ép Đế giả tứ tinh không thở nổi.
Tần Liêu cung kính mà nói:
– Hắn lại xuất hiện ở Phong Thần Cổ Tháp, bay lên đỉnh tháp.
Tần Chinh Hoa vung tay lên:
– Đi… Mang theo nhân thủ đang ở Đại Triệu, Đại Tề trở về, bảo bọn họ phái thêm một ít Đế giả tới, lúc này đây không được để tiểu súc sanh kia chạy thoát.
Triệu thị cùng Tề thị là hai đại hoàng tộc, cũng có Đế Giả ngũ tinh chết trong tay Huyền Thiên, hận Huyền Thiên thấu xương, cũng có lưu lại Đế giả cường đại ở Kiếm Châu.
Hai đại hoàng tộc đều lưu lại một Đế giả thất tinh — Triệu Không, Tề Thắng.
Tuy ba đại đế quốc có quan hệ cạnh tranh nhưng với chuyện của Huyền Thiên thái độ là nhất trí, phân biệt do Triệu Không, Tề Thằng cầm đầu, hai đại hoàng tộc lại phái hơn mười Đế giả, ít nhất cũng là tồn tại ngoài tam tinh, cùng Tần thị hoàng tộc Tần Chinh Hoa đi tới Phong Thần Cổ Tháp.
Chỉ ngày đầu tiên người của hoàng tộc ba đại đế quốc đã tới rồi.
Huyền Thiên đang ở trên đỉnh tháp tìm hiểu áo nghĩa, đối với có người đối pho hắn hay không hắn cũng không lo lắng.
Lại qua thêm mười ngày Huyền Thiên đem tất cả áo nghĩa chi lực trừ mộc hệ đều lĩnh ngộ đến cửu giai sơ kỳ.
Áo nghĩa chi lực cửu giai sơ kỳ, đây chính là cảnh giới linh hôn của Đế giả thất tinh mới tìm hiểu, hiện tại Huyền Thiên có thể bằng vào lực lượng tuyệt đối chiến thắng Đế giả lục tinh.
Nhưng lục tinh đến thất tinh tron Đế giả là một bình cảnh, hơn nữa so với tam tinh và tứ tinh còn khó vượt qua hơn, thực lực chênh lệch cực lớn, trừ phi tu vi của Huyền Thiên đột phá tới tứ tinh, nếu không khó có thể so sánh với cường giả Đế giả thất tinh.
Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!
Sáu tôn thánh đỉnh đồng thời bay ra ra khỏi cơ thể, quay chung quanh Huyền Thiên, Huyền Thiên muốn thông qua sáu tôn thánh đỉnh lĩnh ngộ áo nghĩa chi lực, câu thông thiên địa quy tắc chi lực.
Rất nhanh Huyền Thiên đã tiến vào cảnh giới vong ngã, ngồi quên hết thảy, đem tất cả chú ý lực đều chuyên chú vào sâu trong cơ thể, hình thành một tầng hào quang màu xám tro.
Hào quang màu xám tro này vốn là một điểm nhỏ, đã bị thánh đỉnh ảnh hưởng lúc ảm lúc sáng.
Mỗi lần hào quang xám tro sáng lên thì Huyền Thiên liền cảm nhận được một cổ lực lượng đáng sợ lóe lên tức thì, làm cho hắn cảm giác được hết thảy héo rũ, cô tịch, tàn lụi khi đó bành trướng của tử vong chi lực.
Loại trạng thái này không biết duy trì qua bao lâu.
Hắn cảm giác được lĩnh ngộ tử vong chi lực so với trước kia tăng lên không ít, nếu như nói trước kia chỉ là một tia, như vậy hiện giờ là ba bốn tia, tăng lên gấp ba bốn lần, tuy đối với tử vong chi lực đây không tính là da lông, nhưng đối với Huyền Thiên có tu vi bây giờ là lực lượng rất đáng sợ.
Chỉ sợ Đế giả thất tinh cũng không dám ngăn cản tử vong chi lực.
Thời gian trôi qua chậm rãi.
Tâm thần của Huyền Thiên không ngừng đắm chìm vào trong lĩnh ngộ áo nghĩa và quy tăc, quên thời gian trôi qua.
Thẳng đến một khắc này trong ý niệm của Huyền Thiên hiện ra một tia linh quang! Giống như hắn đem tử vong chi lực lĩnh ngộ tới cực hạn.
Không biết lúc nào Huyền Thiên lĩnh ngộ tử vong chi lực đã đạt tới cực hạn.
Nhưng mà Huyền Thiên không có thoát khỏi cảnh giới vong ngã mà từ từ tỉnh lại.
Mặc dù là giờ khắc này trong ý niệm của Huyền Thiên hiện ra một đạo linh quang, hắn cũng bảo trì trạng thái vong ngã, thứ hắn nghĩ tới chính là thời gian.
Hắn không cảm thấy cái gì cả, tử vong chi lực đã biến mất, nhưng Huyền Thiên lại có thể cảm giác được thời gian đang trôi qua.
Con người có thể cảm giác được ánh sáng chiếu vào người nhưng lại không cảm giác được bóng tối, tất cả cũng không phải là do cảm giác, kỳ thật đó là cảm giác kỳ dị.
Huyền Thiên có tâm chí kiên định, tuy trạng thái này rất quỷ dị nhưng Huyền Thiên lại trấn định, hắn cho rằng mình đã có ý thức, hắn đã thoát ra cảnh giới vong ngã và có lẽ sẽ rất nhanh tỉnh lại.