Muốn muốn đuổi kịp bước chân của Ti Không Đỉnh và đoạt lấy mộc chi thánh đỉnh trong tay của hắn, Huyền Thiên phải tăng tu vi nhanh chóng.
Hắn thiếu đi mộc hành, mộc chi thánh đỉnh vô cùng trọng yếu với hắn.
Thứ nhất Huyền Thiên cần mộc chi thánh đỉnh mới có thể đúc thành cửu phẩm linh thân, như vậy mới có hy vọng trở thành thần.
Thứ hai Huyền Thiên cần tìm hiểu bí mật to lớn của thánh đỉnh, phải lĩnh ngộ tât cả thuộc tính, cho dù là thiếu một loại thì lĩnh ngộ thiên địa quy tắc chi lực cũng có khuyết điểm cực lớn.
Tuy trên đỉnh Phong Thần Cổ Tháp có áo nghĩa chi ưực, nhưng Huyền Thiên thiếu đi mộc hành nên trong thân thể thiếu khuyết mộc chi bản nguyên, căn bản không cách nào lĩnh ngộ mộc chi áo nghĩa.
Nếu không hắn lần trước tại Phong Thần Cổ Tháp lĩnh ngộ tử vong chi lực, tuyệt đối không chỉ có một tia.
Hiện tại tu vi của Huyền Thiên đã đạt tới Đế giả tam tinh cực hạn, đương nhiên còn không có lĩnh ngộ mộc chi áo nghĩa, nhưng mà Hỗn Độn, thủy, hỏa, phong, lôi, thổ, dương bảy đại áo nghĩa chi lực đều lĩnh ngộ tới cửu giai sơ ký.
Rời khỏi Kiếm Châu thì tiến và trước khi tiến vào Thiên Ngoại tinh không, Huyền Thiên có ý định đi lên Phong Thần Cổ Tháp đỉnh tháp một lần, đem lực lượng áo nghĩa chi lực khác cũng lĩnh ngộ đến cửu giai sơ kỳ, nhìn xem có thể lĩnh ngộ nhiều tử vong chi lực nữa hay không.
Thánh đỉnh của Huyền Thiên không chỉ có một, lĩnh ngộ áo nghĩa chi lực cao hơn hai cảnh giới, nếu theo hắn đoán thì lĩnh ngộ tử vong chi lực sẽ tăng nhiều.
Phong Thần Cổ Tháp vẫn náo nhiệt như trước, có không ít Đế giả, tuyệt đại đa số xông tháp đều là Đế giả nhất tinh.
Huyền Thiên mất tích bốn năm, chuyện xôn xao bốn năm trước đến bây giờ đã dẹp loạn từ lâu, hơn nữa xông tháp đều là Đế giả nhất tinh, cũng không phải là không có thay đổi, hôm nay ở đây ít có Đế giả nhìn thấy Huyền Thiên chém giết Tần Thế Vũ.
Cho nên Huyền Thiên phi hành bên ngoài quảng trường Phong Thần Cổ Tháp, mặc dù không có cải biến dung mạo nhưng không có ai nhận ra hắn.
Nhưng mà rất nhanh Huyền Thiên đã khiến người ta chú ý.,
Tất cả Đế giả tiến vào phạm vi của Phong Thần Cổ Tháp, cách Phong Thần Cổ Tháp hơn trăm dặm là phải đi bộ tiến vào.
Ai cũng biết trong phương viên trăm dặm của Phong Thần Cổ Tháp là cấm phi hành.
Hiển nhiên Huyền Thiên không có rơi hạ xuống đất, mà là tiếp tục bay trên không bay tới Phong Thần Cổ Tháp, lòng bàn chân của hắn có một tia màu xám tro.
Tử vong chi lực nâng Huyền Thiên bay vào trong phạm vi trăm dặm của Phong Thần Cổ Tháp, chẳng những không hạ xuống mà bay qua, bay lên đỉnh tháp cao ngàn thước.
Huyền Thiên làm ra cử động này lập tức hấp dẫn ánh mắt của nhiều Đế giả, lại có người kinh hô lên.
– Trời ơi… Làm sao có thể, có người có thể phi hành trong phạm vi trăm dặm quanh Phong Thần Cổ Tháp.
– Trời ạ, càng bay càng cao, hắn muốn bay lên đỉnh tháp a…
– Là hắn! Chính là Huyền Thiên giêt chết thần tử Tần Thế Vũ bốn năm trước…
– Đúng, chính là hắn, trừ hắn không có bất kỳ người nào có thể phi hành trong phạm vi trăm dặm quanh Phong Thần Cổ Tháp, hắn không rõ tung tích trong bốn năm hiện giờ đã xuất hiện rồi…
– Ta có nhìn lầm hay không, hắn đã là Đế giả tam tinh, bốn năm trước hắn thành Đế không lâu a.
– Biến thái này lại xuất hiện, Đại Tần, Đại Triệu, Đại Tề ba đại hoàng tộc chỉ sợ sẽ tức điên lên.
…
Huyền Thiên không để ý tới bất cứ kẻ nào kinh hô, ở trước mặt bao người bay lên đỉnh tháp, biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Rơi vào đỉnh tháp Huyền Thiên ngồi xếp bằng, tinh thần tản ra, lập tức cảm giác được đủ loại áo nghĩa chi lực, cực kỳ hùng hậu, nhanh chóng tiến hành cảm ngộ.
Trước tiên lĩnh ngộ áo nghĩa chi lực, sau đó lại tìm hiểu thiên địa quy tắc chi lực, chiếu lần kinh nghiệm lúc trước thì Huyền Thiên ở chỗ này ít nhât mười ngày, thậm chí càng lâu.
Đỉnh Phong Thần Cổ Tháp chỉ có hắn đi lên, lần này là hắn đi một mình, mà ngay cả Kiếm Si cũng dừng lại ở Bắc Sơn Trạch.