– Thời điểm này ngươi còn dám phân tâm, đi chết đi!
Hoắc Dật Lưu quát lên một tiếng lớn, hắn từ trong tu di giới ném ra ba tấm thần văn phù, muốn giết Lâm Minh.
Ba tấm thần văn phù này xếp thành hình tam giác bắn về phía Lâm Minh, ba loại thần văn phù này toàn bộ mang theo đặc tính hắc ám, thời điểm chúng bắn ra, phiến hư không này bị hắc ám vô tận bao phủ.
Đây là lục phẩm thần văn phù mà Hoắc Dật Lưu lưu lại phòng thân, hôm nay đối mặt Lâm Minh, hắn không có chút chần chờ dùng ra toàn bộ.
Vù vù vù —
Cả gian phòng bị năng lượng thần văn phù thôn phệ, vòng xoáy hắc ám đáng sợ đem vách tường, cái bàn, giường cắn nát thành tro bụi, rồi sau đó tính cả tro bụi cũng biến mất, loại biến mất này không phải nát bấy, không phải đốt cháy mà là triệt để chôn vùi toàn bộ. Chân chân chính chính biến mất không để lại chút cặn nào trên đời.
Đây là ý cảnh hắc ám đáng sợ, tuy Hoắc Dật Lưu sức chiến đấu không được tốt lắm, nhưng mà hắn chế tác thần văn phù lại rất cường đại.
Thời điểm hắc ám tán đi, cả cung điện đều bị san thành bình địa, toàn bộ cái gì đó biến mất không thấy bóng dáng.
Đương nhiên cũng kể cả Lâm Minh.
Cả phế tích chỉ còn lại có một mình Hoắc Dật Lưu, hắn nhìn qua phế tích không có vật gì, tâm thần cảnh giác lên.
Tuy tu vị Lâm Minh không cao, chỉ có nửa bước Thánh Chủ. Nhưng mà Hoắc Dật Lưu cũng không dám khinh thường. Trong ấn tượng của hắn tiểu bối này thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, hơn nữa hắn trong thí luyện cuối cùng đạt được 92% độ hoàn thành, làm cho Hoắc Dật Lưu không thể không coi chừng. – Chết sao…
Hoắc Dật Lưu một tay nắm chặt thần văn phù, ánh mắt lạnh lùng. Hắn không cho rằng có đồ vật gì đó có thể sống sót trong vòng xoáy hắc ám đáng sợ.
Nhưng mà hắn cũng không cho rằng Lâm Minh sẽ dễ chết như thế.
Vào lúc này đột nhiên đồng tử Hoắc Dật Lưu hơi co lại, sau đó toàn thân có cảm giác nguy cơ lớn lao, cách Hoắc Dật Lưu không xa, không gian bị xé rách, một trường thương đỏ sậm lao ra ngoài.
Nương theo trường thương đâm ra, Hồng Mông lực trường mênh mông bao phủ không gian trăm trượng chung quanh.
Lâm Minh lúc trước vặn vẹo không gian né tránh công kích của Hoắc Dật Lưu, hôm nay một thương đâm ra, Hồng Mông chi khí phong tỏa tất cả phương hướng né tránh của Hoắc Dật Lưu.
– Tiểu tử này!
Gương mặt Hoắc Dật Lưu vặn vẹo, lỗ chân lông toàn thân của hắn có hắc quang đại phát, hắc khí làm không gian chung quanh văn vẹo như nước chảy.
Những nơi hắc khí này đi qua hình thành một ma hồn mặc áo giáp kỳ dị, cao năm trượng, mặt xanh nanh vàng.
Áo giáp này la do lân phiến tạo thành, đều có một đầu quỷ kêu gào.
Từng đạo hồn lực tà ác bao phủ các nơi.
– Huyết trì địa ngục!
Hoắc Dật Lưu hét lớn một tiếng, trong thời gian ngắn không gian trăm trượng chung quanh như hóa thành địa ngục, âm khí um tùm.
Hắn cầm lấy một cái quỷ phiên trong nội thế giới ra, quỷ phiên bên này phong ấn rất nhiều ma hồn, lúc này cơ hồ tất cả ma hồn cùng đánh ra, quỷ thần gào khóc.
Những ma hồn này đã ngưng tụ thành thực chất, đây là thể hiện hồn lực tăng lên mức cực độ, thời điểm đánh về phía Lâm Minh biến thành ma trảo bén nhọn xé nát hư không, không gian phong bạo to lớn bao phủ các nơi.
Nó từ bốn phương tám hướng lao về phía Lâm Minh, phát ra tiếng thét thê lương thảm thiết, sóng âm đánh ra thông đạo hư không to lớn, vô cùng mạnh mẽ.
– Thần hồn công kích?
Sắc mặt Lâm Minh biến hóa, Hoắc Dật Lưu với tư cách là hắc ám Thần Văn Sư, xuất thân Hồn Tộc, trong chiêu thức của hắn ẩn chứa thần hồn công kích mà Hồn Tộc cực kỳ am hiểu.
Nhưng mà loại công kích này đối với Lâm Minh mà nói căn bản không đáng giá nhắc tới.
Ô ô ô ô!
Ác quỷ gào khóc, thương mang của Lâm Minh lúc này đã bị thôn phệ, rồi sau đó cơ hồ tất cả ác quỷ đều đánh giết Lâm Minh.
Cách Hồng Mông không gian phong tỏa, Lâm Minh vẫn có cảm giác hồn lực đang bao phủ lấy mình, rét lạnh lạnh như băng.
– Những quỷ hồn này không sai!
Võ giả Hồn tộc am hiểu nuôi dưỡng ác quỷ, thôn phệ linh hồn địch nhân, đối với rất nhiều võ giả mà nói, những ác quỷ này chính là ác mộng, nhưng mà đối với Lâm Minh mà nói chính là thuốc bổ.