– ” đi kiện, phải rồi, chàng có thể đi kiện. Chàng là người Hán, hãy viết một lá đơn khiếu kiện lên Ngô hoàng. Bệ hạ anh minh sẽ suy xét cho chàng “
Như tìm thấy ánh sáng cuối con đường, tìm thấy lối thoát trong đêm tối vô tận, cả hai vợ chồng nhìn nhau ngập ngừng. Đường Lược gật đầu nói.
– ” phải rồi, đi kiện. Chúng ta sẽ kiện hắn lên bệ hạ, nhất định khiến hắn chịu tội “
Thu nhi nghe vậy cũng gật đầu.
– ” vậy… để thiếp đi mài mực cho chàng “
Đường Lược gật đầu, thuận vợ thuận chồng đi tìm giấy bút. Khi bút mực sẳn sàng, Đường Lược ngồi vào bàn bắt đầu viết. Thu nhi đứng bên cạnh đọc từng dòng chữ trong đơn, lời văn bi thương sầu thảm, hoàn cảnh thật sự tội nghiệp. Khi hắn viết xong, liền nói với vợ rằng.
– ” ta năm nay tuy đã 60 tuổi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, vẫn còn đủ sức đem đơn kiện đến Kiến Nghiệp để tố cáo tên cầm thú đó đến bệ hạ. Mà dù có không đủ sức khỏe thì ta vẫn phải đi, có phải chết ở dọc đường thì ta vẫn cam lòng “
Nói xong bật đứng dậy chuẩn bị bước ra. Thu nhi lúc này sực nhận ra điều gì đó, vội ôm chầm lấy hắn ngăn lại, run rẩy nói.
– ” nếu… để người khác đem đơn đi thay liệu có được không?”
Thu nhi lúc này mới nhận ra chồng mình thật sự đã già, mà chặng đường từ Giao Chỉ đến Kiến Nghiệp rất xa xôi, liệu thân già có chịu nổi? Vì vậy nàng muốn để người khác đi thay. Đường Lược nghe vợ nói vậy thì thở dài lắc đầu, khuôn mặt nhăn nhó nói.
– ” bệ hạ chứ có phải trò đùa đâu mà để người khác đi thay. Nếu ta không đích thân đi thì chính là coi thường bệ hạ, mắc tội khi quân “
Khi quân ư? Đó không phải là tội bị chu di cửu tộc sao? Thu nhi giật mình hoảng hốt, nàng càng ôm chặt chồng mình hơn mà lắc đầu liên tục, run rẩy nói.
– ” vậy chàng đừng đi. Chàng tuổi cao sức yếu, không chịu nổi đường dài đâu. Coi như thiếp cầu xin chàng, xin đừng đi nữa”
Đường Lược khuôn mặt nhăn nhó, tay cầm tờ cáo trạng mới viết xong mà ấm ức lắm, xem ra không dễ chịu yên. Thu nhi lo sợ, nàng thật sự rất lo sợ. Giết thì không được, mà đi kiện cũng không xong, liệu phu quân nàng có nghĩ quẩn? Nàng lúc này suy nghĩ gì đó, cho rằng chồng rất yêu mình, liền cố gắng cầu xin.
– “phu quân, chuyện xấu ngày hôm nay nếu làm lớn thì cũng chẳng hay ho gì, xấu mặt cả hai ta. Thôi chi bằng chuyện này cứ giấu kín đừng để ai biết, chấp nhận bỏ qua đi. Thiếp cầu xin chàng, coi như là vì thiếp mà nhẫn nhịn lần này. Nếu chuyện này bung bét ra ngoài thì thiếp còn dám nhìn mặt ai đây?”
Thu nhi nói vậy không chỉ vì nàng, mà nàng thật sự lo cho tính mạng của phu quân. Đường Lược nghe vậy thì xuôi lòng, nhìn vợ với ánh mắt yêu thương, ôm lấy vợ mình mà nói.
– “phải rồi, ta quên mất. Tội lỗi này đều do ta mà ra, ta đúng là nên suy nghĩ vì nàng một chút, nên vì nàng mà hành xử hợp lý “
Vừa nói vừa siết chặt vòng tay. Thu nhi nghe vậy mừng rỡ, nàng ôm chặt lấy chồng mình mà hỏi.
– ” chàng… thật sự chấp nhận bỏ qua chuyện này sao?”
Lời nói này như chưa dám tin vào sự thật. Đường Lược vẫn ôm chặt vợ mình, khẽ gật đầu.
– ” vì nàng, vì cuộc sống sau này của đôi ta, ta chấp nhận cắn răng chịu nhục lần này”
Vậy là Đường Lược đã chấp nhận chiều theo ý người vợ xinh đẹp của mình. Thu nhi lúc này cảm thấy yên tâm, nàng ứa nước mắt mà nói.
– ” cảm ơn phu quân đã nghĩ cho thiếp. Đời này kiếp này được làm vợ của chàng là ân sủng của trời dành cho thiếp, thiếp thật sự rất biết ơn”
Hai vợ chồng ôm nhau như vậy, cứ như sợ phải chia lìa nhau mãi mãi. Đường Lược sực nhớ điều gì đó, vội buông vợ ra mà nói.
– ” được rồi, ngay bây giờ ta sẽ đi đuổi tên súc sinh kia, tránh để hắn ở lâu nói điều bậy bạ”
Thu nhi nghe vậy thì cảm thấy có lý, lập tức gật đầu. Đường Lược chỉ chờ cái gật đầu của vợ liền lập tức rời đi. Thu nhi rón rén ra chỗ kín quan sát, trong đêm hôm thấy tên Tam Thiếu cùng đội hộ tống tuần phủ vội vã chạy đi khỏi Đường phủ, trông vô cùng gấp gáp.
Bóng dáng tên cầm thú đi mất, Thu nhi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xem như kiếp nạn này đã qua rồi.