Ba người nghe thấy vậy thì gật đầu đồng ý. Mặc dù họ bây giờ đang rất sợ hãi nhưng vì nghĩ đến sự an toàn của bản thân và vị sư đệ kia nên mới liều mình đồng ý. Cùng nhau xông lên, cả bốn người tế ra vũ khí của mình rồi liên tiếp đánh ra từng đạo công kích hướng về phía Hồng Liên Liệt Hổ.
Nhưng sức lực của họ lúc này vẫn chưa hồi phục lại thời đỉnh phong và di chuyển liên tục trong một thời gian nên cơ thể vẫn còn cảm thấy rất mệt mỏi nên công kích họ chỉ phát huy được chưa đến sáu phần.
Rống!
Cảm nhận có mấy đạo công kích đang đánh tới, Hồng Liên Liệt Hổ bước chân dừng lại, nó ngoái đầu nhìn về phía bốn người rồi rống lớn một tiếng và bắn ra một đạo sóng xung kích khiến toàn bộ công kích của họ bị đánh bay một cách dễ dàng.
Quá bất ngờ và kinh hãi, cả bốn người nhanh chóng nhảy lùi ra sau. Châu Trương Sự khóe miệng cảm thấy đắng chát thốt ra. “Chỉ dựa vào một tiếng rống liền đánh bay được hết toàn bộ công kích của ta? Tam cấp hung thú sao có thể có thực lực kinh khủng như vậy?”.
“Hay thực lực của nó đã có thể sánh được với tứ cấp hung thú?”.
“Sư huynh?”. Lúc này, Ngô Sơ Nhiên đột nhiên cảm thấy sự biến mất của Đế Nguyên Quân có điểm gì đó khúc mắc nên lên tiếng hỏi hắn. “Có phải tên Nguyên Quân kia biết được phía trước mặt có Hồng Liên Liệt Hổ nên mới tách khỏi ta?”.
“…”. Châu Trương Sự nghe thấy vậy thì lâm vào suy nghĩ mà không lên tiếng đáp lại.
Lý Thái Bạch đứng ở bên cạnh tức giận châm dầu vào lửa nói. “Chắc chắn là như vậy? Tên khốn kiếp đó biết trên đường về sẽ gặp Hồng Liên Liệt Hổ nên mới chủ động rời đi mà không nói với ta một tiếng?”.
“Ta cũng nghĩ thế”. Trương Đại Bạch hai tay nắm chặt lại, vẻ mặt tức giận nói.
“…”. Châu Trương Sự nghe thấy ba người nói thế mà không trả lời, ánh mắt hắn chỉ tập trung nhìn về phía Hồng Liên Liệt Hổ đang từng bước tiến lại gần thì lên tiếng. “Đợi sau khi thoát được rồi hẵng nói”.
“Sư huynh, hay là bây giờ ta chia ra hai hướng mà chạy”. Lý Thái Bạch liếc mắt nhìn qua, nói. “Ba người thu hút sự chú ý của Hồng Liên Liệt Hổ và người khác thì âm thầm cứu Hoàng sư đệ rồi cùng nhau rời khỏi đây?”.
Ngô Sơ Nhiên đứng bên cạnh gật đầu đồng ý. “Ta cũng nghĩ giống thế”.
“Châu sư huynh, chuyện bây giờ đang rất cấp bách nên không còn thời gian suy nghi nữa đâu?”.
Châu Trương Sự không một giây phút chần chờ liền gật đầu. “Ta, Ngô sư muội cùng Trương sư đệ sẽ thu hút Hồng Liên Liệt Hổ. Lý sư đệ, chuyện cứu Hoàng sư đệ giao cho ngươi?”.
‘Tên Chây Trương Sự khốn kiếp, tại sao ngươi không cho người khác đi cứu Hoàng Hoa Quân mà phải là ta? Chuyện nguy hiểm như thế này tại sao ngươi không làm?… Khoan, nếu ba người này thu hút thành công thì ta chỉ cần nhân cơ hội cứu người rồi bỏ chạy, nếu trên đường gặp chuyện gì bất trắc thì Hoàng Hoa Quân không phải là con tốt thí cho ta sao?’. Lý Thái Bạch suy nghĩ một lúc liền gật đầu đồng ý. “Ta biết”.
“Vậy thì cứ thế mà làm đi”. Châu Trương Sự gật đầu, đáp.
Sau đó, bốn người họ bắt đầu chia ra thành hai hương mà rút lui. Một bên Lý Thái Bạch nhanh chóng chạy vượt qua ba người và lao thẳng vào trong những bụi cây lớn và thu liễm lại khí tức của bản thân. Còn ba người còn lại vừa rút lui vừa tung chiêu đánh về phía Hồng Liên Liệt Hổ nhằm thu hút sự chú ý của nó.
Câu kéo được một lúc, cả ba người sau khi nhìn thấy Hồng Liên Liệt Hổ đang đuổi theo họ thì trong lòng thầm mừng. “Được rồi, giống như kế hoạch”.
Châu Trương Sự lớn tiếng, quát. “Nhanh, chạy”.
Họ tưởng chừng làm như vậy thì có thể dụ được Hồng Liên Liệt Hổ. Nhưng mà họ không hề hay biết là đầu hung thú này đã làm được điều mà không ai có thể tưởng tượng được. Đó là đầu tam cấp hung thú này đã bước đầu sản sinh ra được linh trí.
Ngay khi Châu Trương Sự đang vui mừng vì có thể thoát được nanh vuốt của Hồng Liên Liệt Hổ thì đột nhiên. Từ sau lưng hắn truyền đến một thanh âm thảm thiết. “A… Cứu… Cứu… Ta không muốn ch…”.
Tiếng kêu thảm thiết chưa kịp nói hết thì một thanh âm nứt gãy xương và những tiếng nhai ngồm ngoàm khiến cả ba người đều cảm thấy rùng mình. Khi họ ngoái đầu nhìn lại thì thấy Hoàng Hoa Quân đã trở thành một bộ thi thể không còn nguyên vẹn đang nằm trên vũng máu. Và cách đó không xa là Lý Thái Bạch sợ hãi đứng nép ở sau một gốc cây lớn.
Ánh mắt Lý Thái Bạch sợ hãi nhìn về phía ba người mà kêu lên một cách thảm thiết. “Châu sư huynh, nhanh cứu ta”.
“Khốn kiếp…”. Châu Trương Sư đứng chần chừ ở đó một lúc rồi quay qua nhìn hai người, tay phải nắm chặt chuôi kiếm, quát.
“Châu sư huynh, chạy khỏi đây nhanh…”. Trương Đại Bạch đưa tay kéo ống tay áo Châu Trương Sư, nói với giọng điệu gấp gáp. “Nếu không lát nữa nó đuổi tới thì ta không chạy thoát được”.
“Nhanh đi”.
‘Chuyện này tại sao lại xảy ra? Tất cả đều do tên Nguyên Quân? Nếu như hắn không nói phía trước có nguy hiểm thì đâu xảy ra chuyện như thế này?’. Nhìn dáng vẻ sợ hãi của hai người, trong đầu Châu Trương Sư lúc này giống như bị hai cái suy nghĩ xé toạc ra. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn quyết định vì bản thân mà quay người bỏ chạy.
Sau đó, Trương Đại Bạch cũng gấp gáp quay người đuổi theo. Bỏ mặc Ngô Sơ Nhiên có thực lực yếu nhất đứng chôn chân ở đó.
Thấy hai người kia bỏ chạy, hai con ngươi Lý Thái Bạch co rút nhìn theo bóng lưng hai người dần khuất bóng thì căm phẫn quát lớn một tiếng. “Châu Trương Sự, Trương Đại Bạch?”.
“Hai tên khốn kiếp, ta cho dù có chết thì hai ngươi sống cũng không được yên”.
Lời nói vừa dứt, Lý Thái Bạch bị Hồng Liên Liệt Hổ một chân đánh bay ra xa và trực tiếp mất đi sinh cơ. Chưa dừng lại ở đó, Hồng Liên Liệt Hổ đưa mắt nhìn về phía Ngô Sơ Nhiên rồi từ từ tiến lại. Ánh mắt nó nhìn chằm chằm Ngô Sơ Nhiên mà không sợ cô bỏ chạy, giống như nó lúc này đang chơi đùa vậy.
Nhìn Hồng Liên Liệt Hộ đang lao nhanh về phía mình, Ngô Sơ Nhiên lúc này đã bị sự sợ hãi lấn át nên không thể làm gì được ngoài việc trố mắt nhìn cái chết đang đến gần. Cô mặc dù muốn quay người bỏ chạy nhưng toàn thân cô lúc này đã không còn nghe theo sự điều khiển.
Nhìn Hồng Liên Liệt Hổ đứng ở phía trước, Ngô Sơ Nhiên thì lúc này cô mới biết cơ thể nó to lớn và kinh khủng đến mức nào. Chỉ cần cảm nhận khí tức trên người nó cũng đủ để khiến cô không dám thở mạnh.
Kỳ lạ ở chỗ là Hồng Liên Liệt Hổ không trực tiếp giết chết cô mà nó đưa mũi lại gần và ngửi ngửi mấy hơi rồi quay người chuẩn bị rời đi. Ngô Sơ Nhiên thấy vậy thì thở ra một hơi, cô giống như vừa trút bỏ được tảng đá lớn ở trong người.
Nhưng khi cô chưa kịp vui mừng thì cái đuôi lớn của nó cũng đã đánh tới. Ngô Sơ Nhiên tưởng chừng Hồng Liên Liệt Hổ đã bỏ qua nhưng đó cũng chỉ là sự ảo tưởng của cô. Lúc này thì cô mới nhận ra là Hồng Liên Liệt Hổ khinh thường một kẻ yếu đuối và yếu kém giống như cô. Trong mắt nó thì cô chẳng là gì cả và nó cũng không thèm dùng chân giết chết cô mà nó khinh thường đến mức dùng đuôi siết chết.
– —