“Kệ bọn họ nói thế nào!” Cố Ân Ân nhìn Cố Lan San nói: “San San, emkhông bị dọa chứ? Không bị thương chứ? Cũng không bị bắt nạt chứ?”
Cố Lan San lắc đầu: “Không có, em chẳng có chuyện gì cả.”
Vương Giai Di vẫn im lặng từ nãy giờ bỗng nhiên chen miệng vào nói: “Anh Thịnh đâu? Không ở nhà sao?”
Vốn hôm nay cô ta đi tìm Cố Ân Ân, nghe thấy bọn họ tới chỗ này, từsau khi Thịnh Thế kết hôn với Cố Lan San cô ta chưa bao giờ tới nhà bọnhọ, rất tò mò lúc trước Thịnh Thế vung nhiều tiền mua trăm mẫu đất ở vịtrí rất đẹp trong khu vực vàng cuối cùng xây biệt thự thành bộ dạng gì,dứt khoát liền đi theo tới xem náo nhiệt.
Mà hôm nay vừa tới cô ta xem như được mở mang tầm mắt, hoa viên, bãicỏ, bể bơi, sân gold, rạp chiếu phim mini…. Cái gì cần có đều có,sang trọng chính là phiên bản khu buôn bán thu nhỏ tinh tế.
Biệt thự đậm chất phong cách châu Âu, trên song cửa sổ treo đầy hoatươi, trên tầng chót còn có ban công rộng lớn được bố trí như một quáncà phê nhỏ, còn vào phòng bên trong càng nguy nga lộng lẫy khiến ngườita líu lưỡi không nói nên lời.
Lúc Vương Giai Di nhìn thấy phòng ở như vậy, lại nhìn thấy phòng củamột người giúp việc, cô ta vốn bị Cố Lan San nhanh chân tới trước cướpThịnh Thế, đáy lòng bắt đầu tức giận không yên ổn.
Hạ Phồn Hoa nghe thấy Vương Giai Di nhắc tới Thịnh Thế liền nhìn một vòng xung quanh phòng, hỏi: “Đúng vậy, 20 đâu?”
Cố Lan San nhận trà bánh bà quản gia đưa tới, nói với Hạ Phồn Hoa:“Hình như công ty có chút việc, anh ấy mới đi hơn nửa giờ, nếu không emgọi điện thoại bảo anh ấy về nhé?”
“Không cần không cần, 20 có việc bận để cho cậu ấy làm đi đừng quấyrầy cậu ấy, lại nói cậu ấy có ở nhà hay không cũng không sao, bọn chị là tới thăm em.” Cố Ân Ân cười nói.
Cố Lan San mỉm cười như nghĩ tới cái gì đó.