Còn Thôi Truyền Bảo và thê tử chưa thành hôn Trần Kiếm Thu đã sửa mệnh cũng đi thu dọn sân của mình.
Lúc trước bọn họ vội vàng chuẩn bị thành hôn nhưng lại vướng chuyện của Sở Tà, cuối cùng không cử hành hôn lễ. Nhưng trước khi đi, Quỳnh Nương đã gặp phụ thân của Trần Kiếm Thu.
Lúc trẻ phụ thân Trần gia cũng đọc sách mấy năm, đáng tiếc cuối cùng gia cảnh sa sút, cũng chỉ là nhà nông trồng trọt. Lúc gặp mặt Quỳnh Nương, ông nói chuyện vô cùng khách khí.
Đối với chuyện nữ nhi sắp gả vào nhà phú hào, hình như cũng không thấy vui mừng lắm, chỉ là thấy nữ nhi thật sự vừa ý Thôi Truyền Bảo, bèn gặp công tử Thôi gia, hỏi chuyện vài câu rồi không nói gì nữa.
Có điều nữ nhi đã chuộc thân thì không thể không danh không phân đi đến Giang Đông theo, đơn giản qua hôn thư bái phụ mẫu rồi đến Giang Đông tổ chức hôn lễ sau.
Quỳnh Nương rất biết nhìn người, cảm thấy phụ thân Trần gia không giống nhà nông bình thường, khí chất nội liễm của ông cũng không phải là chỉ đọc sách mấy ngày.
Nàng bèn lén lút hỏi Trần Kiếm Thu, nhưng Trần Kiếm Thu lại nói, tuy phụ thân có đọc sách, nhưng lúc nàng còn nhỏ, một đêm nọ phụ thân bỗng thiêu huỷ tất cả sách trong nhà, thỉnh thoảng thấy ông viết sách, viết chữ rất giỏi, nhưng lại không để nhi nữ đọc sách nhận chữ, mà Trần Kiếm Thu cũng là vì đi theo Quỳnh Nương mới đọc sách nhận được vài chữ.
Lúc ấy vì đi vội vàng nên Quỳnh Nương cũng không nhiều lời với phụ thân Trần gia nữa, đưa sính lễ đến Trần gia, lại qua hôn thư ở sở tịch rồi lại vội vội vàng rời khỏi kinh thành.
Vốn tưởng rằng trở về Giang Đông là có thể xử lý hôn sự cho bọn họ, bây giờ thấy Giang Đông loạn như vậy, dân oán lan tràn, Lang Vương phủ không thích hợp xử lý hỉ sự, vẫn phải để sau.
Vì thế hai người vẫn chưa thể ở chung, Quỳnh Nương sắp xếp viện khác cho Trần Kiếm Thu ở.
Nhưng Thu nương làm lụng vất vả đã quen, tự động coi mình như nhi tức Thôi gia, giúp đỡ Lưu thị theo thói quen quê quán, chỉnh màn và bài trí trong phòng.
Đối với Quỳnh Nương cũng chưa dám tự gọi mình là tẩu tử, lại e ngại Lang Vương nói không được gọi là tiểu thư nên gọi Vương phi như cũ.
Quỳnh Nương sắp xếp tôi tớ dọn sân giúp cha nương, sắp xếp phòng ngủ cho hai đứa nhỏ rồi lại tuần tra một vòng, phát hiện Sở Vương phủ còn to hơn phủ trạch kinh thành.
Nàng đi đến Phật đường, phát hiện bên trong không cung phụng thần phật mà là bài vị phụ mẫu Lang Vương.
Hơn nữa bức họa của hai người không ngồi nghiêm chỉnh quy củ. Mà là một người ngồi, người khác đứng sau ghế dựa, công công của nàng tướng mạo anh tuấn, lúc này đang cúi đầu thâm tình nhìn nữ tử mặt mày dịu dàng đang ngồi trên ghế, dáng vẻ phu thê tình thâm.
Cũng không biết là vị họa sư nào, miêu tả nhân vật giống như đúc, cách lớp giấy vẽ, Quỳnh Nương cũng có thể cảm nhận được sự dịu dàng giữa bọn họ.
Vì thế nàng tiến lên thắp hương, kính cẩn quỳ lạy.
Lang Vương phân phó mấy nơi gần quận huyện mở kho phân phát lương thực cho nạn dân rồi tới tìm Quỳnh Nương, thấy Quỳnh Nương đang quỳ trên gối dâng hương cho bài vị phụ mẫu của hắn.
Nhìn từ phía sau, dáng người yểu điệu kia thật sự là tiểu cô nương chưa xuất giá.
Vẻ mặt hắn dịu dàng, bước qua: “Tức phụ người ta gặp công công bà bà đều e lệ ngượng ngùng, nàng thì ngược lại, tự mò qua gặp, cũng thật không biết e lệ.”
Quỳnh Nương quay đầu banh mặt nói: “Lâu rồi mới trở về, không nhanh thỉnh an phụ mẫu còn lắm lời vô nghĩa như vậy!”
Cả Đại Nguyên triều chẳng có ai dám răn dạy Sở Tà như vậy, nhưng hắn lại thích nghe tiểu nương này quản giáo mình, từng câu từng chữ đều lộ ra nghiêm khắc và từ ái của di mẫu.
Hắn bật cười, dâng hương cùng lạy phụ mẫu.
Quỳnh Nương hỏi: “Sao không thỉnh cống nhị lão ở từ đường?”
Sở Tà vừa kéo nàng đứng dậy vừa nói: “Nơi này là Phật đường của mẫu thân bổn vương lúc còn sống, có điều bà ấy rời đi sớm như vậy, có thể thấy Tôn Phật này cũng không phải Phật giỏi gì, chi bằng không cần, bèn đưa bọn họ đến đây, cũng gần với bổn vương hơn, như vậy ban đêm lúc không ngủ được có thể đến đây thăm bọn họ.”
Quỳnh Nương không nói gì nữa, đây là dã hài tử mất cha nương từ nhỏ, cũng chỉ có hắn mới có thể nói ra lời bất kính thần phật như vậy.
Từ Phật đường ra ngoài, Sở Tà nói: “Ngày khác tìm họa sư này đến vẽ một bức cho chúng ta, tương lai đặt ở từ đường, để hậu bối thấy tổ mẫu của chúng mạo mĩ thế nào, không thể giống những nhà khác, già rồi tóc trắng da mồi.”
Bây giờ Quỳnh Nương không thích nghe hắn nói chuyện sau này, nàng hung hăng giơ tay lên véo cánh tay Sở Tà: “Muốn vẽ thì chính chàng vẽ đi! Bây giờ ta không có trong gia phả Sở gia của chàng, sớm vẽ di ảnh với chàng làm gì!”
Sở Tà nhướng mày: “Đã ở địa bàn của bổn vương rồi còn có thể để nàng chạy? Ngày mai bình định tình hình tai nạn rồi ngoan ngoãn thành thân với bổn vương, bổn vương lại cưới tức phụ, động phòng hoa chúc một lần nữa.”
Lại nói sau khi tấu chương của Sở Tà trình lên, Gia Khang Đế vô cùng phẫn nộ, vội vàng gọi Nhị hoàng tử đến hỏi rõ ràng.
Nhưng thương thế của Lưu Diệm nặng như vậy, đâu thể dậy được?
Uyển tần cũng góp lời đúng lúc, nói hình như Nhị hoàng tử bị thương không nhẹ.
Tuy rằng Nhị hoàng tử đã vội vàng ngăn chặn, không để ai biết tình trạng vết thương của hắn, nhưng tất cả tai mắt quan lại Gia Khang Đế khống chế vẫn còn, sao lại không biết Nhị hoàng tử bị thương ở đâu chứ?
Bây giờ long tâm đã ổn, vừa nghĩ là biết, Nhị hoàng tử làm gì Quỳnh Nương khiến Sở Tà ghen tuông lan tràn.
Ông cũng không phải là phụ thân vô tình, đã sớm phái người thám thính tình trạng vết thương của Nhị hoàng tử, nghe nói thương thế rất nặng, chỉ sợ sau này khó có con nối dõi.
Gia Khang Đế cảm thấy tuy Sở Tà làm việc có nguyên nhân, nhưng ra tay cũng quá nặng, sao có thể xuống tay tàn nhẫn chém như vậy chứ, nhưng sổ con Hộ Bộ can gián vừa lên, ông lại cảm thấy về tình là có thể tha thứ.
Sao Nhị hoàng tử lại hồ đồ như vậy, diệt phỉ uốn cong thành thẳng, suýt chút nữa gây thành thảm hoạ Giang Đông.
Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, phụ thân là ông không dễ làm.
Nhưng bởi vì chuyện này mà Sở Tà không đến gặp ông, Gia Khang Đế hụt hẫng trong lòng.
Đúng vào lúc này, Uyển tần mở miệng: “Nghe nói thương thế của nhị điện hạ rất nặng, xưa nay hắn rất nhân hậu, không muốn vạn tuế khó xử, nhưng thương thế này là xuống tay độc ác tàn nhẫn thế nào chứ?”