Lòng tham muốn có nhiều hơn,
Cô ta không nên ngăn càn hạnh phúc của Nguyên Doanh.
“Được.”
Nguyên Doanh không từ chối.Bạch Minh Châu lấy rượu cất trong nhà ra, vốn định chỉ nhấp một miếng rồi thôi nhưng rượu quá nống và có thể dập tắt khổ đau nên cô ta không kiếm được uống vài ly.
Nguyên Doanh cũng mơ màng cứ uống liên tục ly này tới ly khác.
Cuối cùng Nguyên Doanh uống nhiều quá nên ngủ mất.
Bạch Minh Châu nhìn đường nét anh tuần của anh ta, nước mắt cũng không thể nén nổi nữa bỗng tuôn rơi.
“Nguyên Doanh…”
Cô ta lớn tiếng gọi tên anh ta nhưng Nguyên Doanh không nghe thấy.
“Nguyên Doanh, anh hãy nghe cho kỹ đây, em thích anh. Em, Bạch Minh Châu thích anh.”
“Thích ghê gớm, thích đến đánh mất bản thân, thích đến phát điên. Chuyện này thật sự rất vô liêm sỉ, em xin lỗi anh, thật lòng xin lỗi… Nhưng em có thể làm gì đây, em không kiếm soát được bản thân mình!”
“Nguyên Doanh, anh là bác sĩ giỏi nhất, anh có thế khám thử cho em không, Rốt cuộc em phải làm gì mới có thể quét anh ra khỏi tim em, rốt cuộc em phải làm thế nào mới có thể không thích anh nữa, anh nói cho em biết đi..”
“Trong lòng em rất khổ sở, anh có biết không? Anh có thể yêu người khác nhưng em đã đánh mất quyền để yêu rồi!”
Bạch Minh Châu mượn rượu đau khổ gào thét nhưng… Nguyên Doanh không biết.
Anh ta không biết nỗi đau của cô ta.
Cô ta quả nhập vai vào vở kịch này nhưng anh ta lại như người ngoài cuộc.
Cuối cùng cô ta hét lên khản cả cổ rồi buông rơi bản thân.
Cô ta âm thẩm gạt nước mắt: “Nguyên Doanh, em không muốn yêu anh nữa, em muốn tự kiểm soát bản thân mình.”
Cô ta thở hắt ra một hơi, để cái ly xuống, sau đó đỡ anh ta nằm lên ghế sofa.
Vốn dĩ chi muốn cho anh ta nằm xuống nhưng không ngờ anh ta đột nhiên nắm được áo của mình, cả người cô ta cũng ngã xuống theo.
Cô ta đụng vào lồng ngực của anh ta, quanh mũi đều là mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt trên người anh ta.
Không quá đậm mà có chút man mát.Mặt của anh ta gần trong gang tấc.
Trái tim của cô ta bất chợt đập lên liên hồi. Tối nay… có phải cô ta có thể buông thả bản thân một lần không?
Cô ta đánh bạo nghĩ, sau đó có người lấy hết can đàm hôn lên đôi môi mòng của anh ta.
Lần này, cô ta không hôn lướt qua mà hôn rất sâu, sâu đến tận xương tủy.
Cô ta hôn một cách vụng về, muốn cạy mở răng của anh ta nhưng chỉ tốn công vô ích.
Ngay khi cô ta muốn từ bỏ thì đột nhiên người đàn
ông bên dưới có phản ứng.
Cô ta chỉ cảm thấy trời đất đào lộn, cơ thể bị Nguyên Doanh đặt lên ghế sofa.
Cô ta mất đi tất cả quyền chủ động.
Cô ta khiếp sợ nhìn người đàn ông bên trên, thấy anh mở đôi mắt phượng hẹp dài ra.
Trái tim của cô ta cũng vọt lên tới cổ họng. Nguyên Doanh… biết không?
Cô ta vô cùng căng thẳng, đúng lúc này, bên tai vang lên giọng nói nhỏ nhẹ của Nguyên Doanh: “Đừng quay… Ngoan nào,”Nguyên Doanh… Anh nhìn em, anh biết em là ai không?”
Cô ta cẩn thận hỏi.
“Đừng quậy..”
Nguyễn Doanh uống say mèm nên hoàn toàn không biết cô ta đang nói gì.
Anh ta chi biết cô ta làm minh rất không thoải mái, cơ thể… có một cảm giác quái lạ.
Bạch Minh Châu nghe vậy thì thờ phào nhẹ nhõm, ý thức của anh không còn tỉnh táo nữa.
Nguyên Doanh có một tật xấu là uống nhiều quá sẽ bị quên những chuyện đã xảy ra vào lúc đó.
Vậy có phải nghĩa là tối nay dù xảy ra chuyện gì thì ngày mai anh ta sẽ chẳng nhớ gì nữa?
Cô ta bỗng trở nên vui vẻ, cánh tay ngó sen ôm lấy cổ anh ta rối chủ động đưa đôi môi đò mọng lên.
Cô ta chỉ đơn giản muốn hôn anh ta thôi nhưng… càng không thể cứu vãn nữa rồi.
Anh ta trở nên điên cuống hơn.
Thậm chí bắt đầu lần mò trên người cô ta…
Cô ta như nhận ra điều gì nên lập tức nhíu mày, theo bản năng muốn muốn đấy anh ta ra nhưng ma xui quỷ khiến.
Cô ta do dự.
Cô ta không nở. Trong lúc cô ta chần chừ thì Nguyên Doanh đã triển khai đợt tấn công mãnh liệt.