Ừm, khi ba gặp cô chắc chắn sẽ rất rất rât vui!
Sau khi tới Nguyễn thị, Đường Minh Hạo không xuống xe ngay, cậu cúi xuống bên tai Đường Vũ Kỳ dặn dò vài câu, sau đó liền bảo bé Đường Vũ Kỳ xuống xe.
“Cậu chủ nhỏ, cậu không đi vào sao?” Chú Lưu trông thấy bé Vũ Kỳ xuống xe một mình thì thấy hơi ngạc nhiên và cũng lo lắng nữa: “Một mình cô chủ nhỏ có ổn không đây?”
“Đây là công ty của ba con, con tới tìm ba mà, sao lại không ổn được chứ?” Đường Vũ Kỳ nhanh nhảu trả lời, sau đó liền nhảy xuống xe.
Sau khi xuống xe cô bé liền đi thẳng vào công ty Nguyễn thị.
Lần trước cô bé và anh hai đã từng tới đây rồi, như bây giờ cô trực bàn tiếp tân đổi thành người khác rồi, người đó không biết mặt cô bé.
Đường Vũ Kỳ biết ở Nguyễn thị này muốn gặp ba thì phải hẹn trước, cô bé không hẹn trước thì tiếp tân sẽ không cho đi vào.
Vũ Kỳ đang suy nghĩ xem phải làm sao thì cô tiếp tân mới chịu cho mình vào, bỗng đúng lúc này cô bé vừa hay trông thấy thư ký Lưu đang xuống lầu.
Hai mắt cô bé sang rỡ, vội vàng chạy về phía thư ký Lưu rồi chắn trước mặt anh ta.
Thư ký Lưu cúi đầu xuống, khi trông thấy đó là Đường Vũ Kỳ thì liền ngây cả người ra: “Bé cưng, sao bé lại ở đây vậy?”
Sao tự nhiên bé Vũ Kỳ lại tới công ty?
Chuyện gì vậy chứ?
Anh ta thật sự rất thích cô bé, vốn tưởng rằng bé chính là con ruột của chủ tịch, nhưng quá trình điều tra đã chứng mình cô bé không phải con của chủ tịch.
Anh ta biết sau khi chủ tịch biết tin này thì đã rất thất vọng, cũng rất đau lòng.
Vậy nên lúc này khi thư ký Lưu nhìn thấy cô bé thì anh ta cũng rất băn khoăn.
“Ai đi với con vậy?” Thư ký Lưu thấy Đường Vũ Kỳ chỉ có một mình thì khẽ cau mày, bé cưng còn nhỏ như vậy, sao người lớn trong nhà lại để bé đi khắp nơi như vậy chứ?
“Con tới tìm ba, chú dẫn con đi gặp ba đi.” Bé Đường Vũ Kỳ nhìn anh ta, hai mắt long lanh, khuôn mặt lộ vẻ hân hoan, hôm nay bé tới để chính thức nhận ba.