“Nha đầu ngốc này. Ngươi hãy đi đi, rồi tới Phường thị tìm ngoại tổ mẩu đến đây cứu ta.” Trung niên tu sĩ biến sắc, môi khẽ động vài cái liền truyền âm rất nhanh vài câu với nữ đồng.
Trước hết nữ đồng thoáng ngẩn ra, tiếp theo liều mạng liên tục gật đầu.
“Tốt, còn không mau cút đi, nếu không Thạch mỗ sẽ đổi ý đấy” Thạch Luân tựa hồ không còn kiên nhẫn nữa mà tàn bạo gắt lên.
Nữ đồng vừa nghe qua câu này, thoáng có chút ngẩn người, tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng cũng biết phân biệt nặng nhẹ.
Nàng quyến luyến không nỡ rời đi, lại liếc mắt nhìn trung niên tu sĩ rồi mới vung tay ra, trên tay xuất hiện thêm một tấm phù triện màu trắng, kế đó dán lên người lập tức quanh thân nổi lên một tầng bạch quang nhẹ bay lơ lững, dự định bỏ chạy ra xa.
Còn Trung niên tu sĩ nắm thật chặt chiếc hộp gấm trong tay, mắt cũng không chớp chăm chú nhìn cử động của ái nữ, mắt thấy ba gã hắc y tu sĩ đứng yên đó, Quả Nhi nữ tử ngây thơ chất phác lướt người ngang qua tên Thạch Luân, khiến hắn thở dài ra một hơi nhẹ nhõm.
Nhưng đúng lúc này dị biến xảy ra!
Nữ đồng mới từ bên cạnh Thạch Luân bay ra xa chừng hai ba trượng, trong mắt Thạch Luân chợt lóe hung quang, đột nhiên hắn vung tay lên rồi hóa thành một bóng đen tung ra một trảo về phía sau.
“A.”
Nữ đồng thét lên kinh hãi, rốt cuộc không thể chống cự lại mà còn bị bóng đen túm lấy.
Kế tiếp bị hút xuống dưới, thân hình nữ đồng bị kéo mạnh về sau, liền rơi vào tay của Thạch Luân.
Một bàn tay xám xịt siết chặt cổ tay mềm mại của nữ đồng.
“Thạch Luân, ngươi muốn làm gì! Không sợ ta lập tức hủy đi Huyết Sâm sao!” Trung niên tu sĩ thấy tình hình như vậy vừa giận vừa sợ, linh quang hai tay chớp động rồi ép xuống, đồng thời lớn tiếng quát lên.
“Hủy à, ngươi không sợ ta sẽ vặn gãy cổ con tiểu nha đầu này sao! Ít nói lời thừa đi, lập tức mém chiếc hộp lại đây, nếu ta đếm tới ba mà ngươi vẫn không làm, ta sẽ động thủ ngay! Một, hai.” Thạch Luân không thèm để ý đến lời uy hiếp của Trung niên tu sĩ, trái lại năm ngón tay siết chặt hơn, bấm mạnh hơn khiến cho nữ đồng bị tươm máu, đồng thời lạnh lùng hô to đếm ngược thời gian, căn bản không để cho Trung niên tu sĩ có cơ hội phản ứng.
Hai gã hắc y tu sĩ đứng cạnh thấy tình hình như vậy thì mừng rỡ ra mặt, đến lúc này bọn hắn mới biết được ngay từ đầu tên đồng bạn đã không có ý định thả nữ đồng, bất quá chỉ muốn thi kế bắt người làm con tin để uy hiếp ngược lại đối phương mà thôi.
Ngay cả Trung niên tu sĩ có chút nhanh trí, nhưng vừa thấy qua tình hình như vậy cũng giận run cả người, trong đầu rối như tơ vò, mắt thấy Thạch Luân đếm tới tiếng thứ ba, cơ hồ như làm theo bản năng, lập tức cuống cuồng quăng hộp ngọc ra xa.
Một gã hắc y tu sĩ cười hắc hắc, tiến lên một bước rồi tung trảo ra.
“Vù” một tiếng, nhất thời hộp gấm bị hút vào tay.
“Kiểm tra cái đã, hãy nhìn xem bên trong có cây Huyết Sâm không!” Thạch Luân không chút do dự liền ra lệnh một tiếng.
“Được, Thạch huynh!” Tên tu sĩ kia đang cầm hộp gấm nghe thế liền đáp ứng, tiếp theo khẻ lắc bàn tay, lập tức mở hộp gấm ra.
Chỉ thấy một vầng huyết quang bên trong, có một gốc cây dài cả xích, toàn thân chớp động huyết quang, lẳng lặng nằm yên trong hộp.
“Thạch huynh, quả thật không sai, đây đúng là Huyết Sâm!” Hắc y tu sĩ hé mở cặp mắt ti hí ra rồi trả lời với Thạch Luân.
Thạch Luân cùng một gã khác nghe vậy cũng lộ vẻ vui mừng như điên.
“Được lắm, các ngươi đã đoạt được Huyết Sâm rồi, cũng nên thả tiểu nữ ta ra đi” Trung niên tu sĩ sắc mặt vô cùng tái nhợt, sau khi cắn răng một phát lạnh lùng nói.
“Hừ, thả cho các ngươi rời đi à, rồi sau đó chạy đi tìm vị Nhạc Hoa tiên tử kia để gây phiền phức cho chúng ta sao” Thạch Luân nghe qua câu đó lại hừ lạnh một tiếng sắc mặt lộ nét nanh ác.
“Các ngươi cũng biết Nhạc mẫu của Bạch mỗ mà còn dám hạ độc thủ sao?” Trung niên tu sĩ vừa nghe qua lời này trong lòng thoáng trầm xuống.
“Ha ha, ngươi nghĩ là ta chưa biết tường tận nội tình của ngươi, mà ba người Thạch mỗ đã dám ra tay đấy à. Tuy rằng bọn ta chẳng muốn trêu chọc tới tu sĩ kết đan kỳ chút nào, nhưng ai bảo ngươi lại mang Huyết Sâm trên người làm chi. Chỉ cần đoạt được cây Huyết Sâm này, thì cơ hội kết đan của ba người bọn ta đều nắm trong tầm tay, lúc đó cần gì phải sợ Nhạc Hoa tiên tử nữa chứ. Huống chi hai người phụ tử các ngươi đều chết không toàn thây tại đây, khi đó có ai biết được chuyện ba huynh đệ ta làm chứ. Đủ rồi, bổn đại gia không cần nhiều lời với ngươi nữa, động thủ nào!” Thạch Luân cười điên cuồng một hồi, sau đó hét to một tiếng, bàn tay đang nắm giữ nữ đồng chợt lóe lên hắc quang, động thủ trước một bước.
Khóe mắt Trung niên tu sĩ muốn nứt toát ra, gầm lên một tiếng, tay áo bào run lên, trong tay xuất hiện thêm một thanh tiểu kiếm màu vàng đang run lên muốn phóng thẳng vào tên Thạch Luân đó.
Nhưng rất rõ ràng, động tác này căn bản chẳng kịp giải cứu cho nữ đồng.
Khóe miệng Thạch Luân nhếch lên nanh ác, năm ngón tay vận lực, muốn trực tiếp bẽ gãy cổ nữ đồng ra.
Nhưng ngay lúc chỉ mành treo chuông này, bỗng nhiên xuất hiện một màn hết sức bất ngờ.
Thạch Luân thấy không gian gần đó chợt ba động, nguyên trước đây hắn đang nắm giữ cổ tay rất chặt, bỗng chốc nơi tiếp xúc trở nên vô cùng lạnh lẽo, đồng thời từ đầu ngón tay truyền ra một cơn đau nhức khó mà chịu nỗi.
Hắn buộc miệng hét thảm một tiếng, theo đó vội vàng kinh hãi ngó mấy ngón tay. Chẳng còn thấy nữ đồng Bạch Quả Nhi trong tay nữa, mà đã bị thay thế bằng một thiết khôi lỗi hắc quang chớp lóe. Thế nhưng khôi lỗi này trông thoáng qua thấy chẳng có điểm nào thô cứng cả, vậy mà toàn thân lại mọc đầy gai màu xanh lam nhỏ cỡ một tấc.
Lúc này bàn tay đang nắm lấy khôi lỗi đều bị gai nhọn đâm thủng, máu chảy ròng ròng.
Tên tu sĩ Thạch Luân này dựa vào tu vi khá mạnh mẽ, lát sau cổ tay run lên, hắn đã hung hăng quăng thiết khôi lỗi vứt trên mặt đất gần đó, đồng thời gầm la lên:
“Ai ám toán ta, mau chường mặt ra đây!”
Mới vừa la ầm lên, trong nháy mắt bàn tay hắn lắc nhẹ, xuất hiện một xấp dày cộm pháp kỳ đen tuyền trong tay.
Vẻ mặt Trung niên tu sĩ hết sức nghi ngờ không hiểu.
Lúc này, hai gã hắc y tu sĩ còn lại cũng bừng tỉnh phát hiện, có tên vung ra một cặp đoản thương ngân sắc, còn tên kia tế ra một quái thuẫn màu đen, đồng thời phóng thần niệm ra bốn phía tìm kiếm.
“Đại Thiếu, ta nghĩ không ổn rồi, trận này nhất định phải đánh nhau thôi” Một thanh âm lạnh lẽo từ phía sau đại thụ gần đó đột nhiên truyền ra.
Bọn ba người Thạch Luân nghe qua biến sắc, tăng cường cảnh giác đồng thời nhìn về hướng phát ra âm thanh.
“Hừ, không cần ngươi nói ra, Hải Đại Thiếu ta trước giờ chưa gặp phải chuyện kinh tởm đến thế này. Cướp đoạt thì cứ lấy đi, vậy mà còn muốn hạ thủ với cả con nít nữa, ta nhất định đánh cho đám này mặt nở đầy hoa mới được. Bất quá, hai người bọn ta chưa chắc đánh nổi ba tên gia hỏa đó đâu” Thanh âm của một nam tử khác thở phì phò cũng vang lên từ phía sau cây đại thụ.
“Ha ha, sợ gì chứ! Chẳng phải còn có Hàn huynh đây sao! Ba người chúng ta đấu với ba tên đó, cho dù đánh không lại đi nữa cũng tuyệt đối chẳng nguy hiểm gì!” Thanh âm đầu tiên vốn lạnh lẽo bỗng nhiên phá lên cười vui vẻ.