Châu Vũ ngã trên đất, trên nên toàn là mảnh vỡ của bình hoa.
Cô ấy ngã trên nền, trong lòng bàn tay cắm đầy mảnh vỡ, máu tươi chảy ra, rất đau đớn.
Cô ấy muốn kiềm nước mắt lại, nhưng vì quá đau, nước mắt không kìm được mà lăn xuống.
Phó Thiết Ảnh sải chân bước tới, dìu cô ấy đứng dậy.
“Sao lại thế này?”
Vừa dìu dậy thì nhìn thấy một dấu bàn tay đỏ tươi trên má cô.
Chỉ sợ, bởi vì cái tát này mới ngã xuống đất, trên mảnh vỡ nhỏ.
Trong nháy mắt anh ta liên hiểu, tức giận nhìn bố Châu.
“Là… là em không cẩn thận, em không sao, đợi chút băng bó là ổn rồi.
Anh… anh ra ngoài trước đi…”
Châu Vũ đẩy đẩy, mà ánh mắt rực sáng của anh ta vẫn như cũ nhìn bố Châu. ; Bố Châu tức giận run rẩy cả người, ông ấy vừa mới giận giữ cực kỳ, lỡ tay đánh vỡ một cái bình hoa.
Ông khuyên can Châu Vũ đủ điều, mà cô ấy cứ khăng khăng cố chấp, dưới sự tức giận mới giơ tay đánh cô.
Đánh xong, trong lòng vô cùng hối hận, nhưng bản thân lại ho, còn chưa qua cơn, Phó Thiết Ảnh đã lên đây.
Lại còn dùng ánh mắt như này dùng mình, cứ như có thù oán sâu đậm gì với ông vậy.
Lúc này, mẹ Châu tiến vào, không ngừng võ vai giúp ông dễ chịu hơn.
Bố Châu nhấc tay, chỉ vào mũi Phó Thiết Ảnh măng: “Cậu nhìn tôi làm gì?
Chính là tôi làm nó thành thế đấy, tôi là bố nó. Làm sao, nếu cậu không nhìn được, muốn động tay động chân với tôi đúng không?”
“Bố nó à, ông đang nói linh tinh gì thế Ông đây là thái độ gì, ông là hiệu trưởng trường đại học đấy!” Mẹ Châu căng thẳng nói, sợ làm tình hình xấu đi.
Bố Chu được liền ha ha cười lớn, tiếng cười này nghe thảm thiết vô cùng.