“Không đơn giản mà”, Diệp Thành bất giác mỉm cười.
“Đến thôi”, Tịch Nhan chớp mắt, sau đó sải bước, cơ thể giống như ma quỷ, lăng sương kiếm trong tay, nhất kiếm phong thần quyết cứ thế chĩa về trán Diệp Thành, uy lực của cô bé khiến Diệp Thành phải bất ngờ.
Vút!
Lăng sương kiếm vang lên âm thanh út vút, mũi kiếm sắc lẹm đâm về phía cách Diệp Thành một trượng.
“Tốc độ cũng được đấy, uy lực của kiếm lại yếu rồi”, Diệp Thành mỉm cười khẽ giơ tay cứ thế kẹp chặt đầu mũi kiếm của Tịch Nhan sau đó khẽ gảy, kiếm của Tịch Nhan bay đi, đến cả Tịch Nhan cũng lùi về sau.
“Sư phụ đừng xem thường con”, Tịch Nhan lùi về sau, hai bàn tay nhanh chóng kết ấn.
Ngay lập tức liền có tiếng Vạn Kiếm vang lên, xung quanh cơ thể Tịch Nhan trong chốc lát hiện lên vô số kiếm khí, kiếm khí nào cũng mạnh mẽ, số lượng khổng lồ bay về phía Diệp Thành.
“Vạn Kiếm Triều Tông”, Diệp Thành bất giác mỉm cười, phía trước hắn cũng hiện lên một đạo huyền quang thuẫn giáp.
Có điều, điều khiến hắn phải bất ngờ đó là Vạn Kiếm Triều Tông mà Tịch Nhan thi triển khi sắp đâm vào huyền quang thuẫn giáp lại tự rẽ sang hướng khác, lần lượt lướt qua huyền quang thuẫn giáp rồi bay về phía Diệp Thành.
“Chiêu này thú vị đấy”, Diệp Thành mỉm cười với vẻ mặt bất ngờ, hắn khẽ dậm chân xuống mặt đất, xung quanh bước chân của hắn hình thành nên một vòng xoáy, vòng xoáy nhanh chóng di chuyển, liên tục biến to lên khiến kiếm khí từ tứ phía bắn tới lập tức tan biến.
“Bích Hải Thiên Tuyền”, thủ ấn của Tịch Nhan lại lần nữa biến hoá.
Đột nhiên, cả thiên địa rung chuyển, một vùng biển hiển hiện, sóng cả cuộn trào, cả Ngọc Nữ Phong đều bị bao trùm trong đó, đến cả Sở Linh đang bế quan cũng phải kinh động ra khỏi động phủ, vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng hào hùng này.
Rầm!