“Tôi tên là…” Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhé!
Đường Dực đang định nói thì đột nhiên nhìn thấy cô gái nhảy dựng lên và lao về phía mình.
Trong vô thức, Đường Dực đã ngưng tụ khí của mình lại rồi.
“Cẩn thận!” Cô gái hoảng hốt hét lên Đường Dực.
Đường Dực trơ mắt nhìn một con rắn độc leo xuống từ trên nhánh cây và căn vào cổ của cô gái, nếu không phải cô gái này đột nhiên chắn trước mặt mình thì mục tiêu của con rắn độc này chính là mình rồi!
Anh lao tới trước mặt cô gái giơ tay lên nắm lấy thân con rắn và kéo nó ra, để lộ vết cắn khủng khiếp ngay trên cần cổ trắng nõn.
“Ngu ngốc!” Đường Dực chửi một tiếng, con rắn độc này vốn dĩ chẳng thể gây ra tổn thương gì cho hẳn cả, nhưng đối với cô gái này mà nói thì đây chính là một vết thương trí mạng.
Sắc mặt của cô gái bắt đầu trở nên tái nhợt với tốc độ dùng mắt thường cũng có thể thấy được, thân thể cũng không chịu sự khống chế mà nghiêng ngả đổ về phía trước.
Đường Dực vội vàng đỡ lấy cô gái, sau đó hoảng loạn lấy cây xuyến chỉ từ trong ba lô ra nhai nát rồi bôi lên miệng vết thương của cô ta.
“Cô yên tâm đi, cô nhất định sế không sao đâu” Đường Dực nhấc cô gái lên, dùng phong cách bế công chúa mà ôm cô ta vào trong ngực. Cậu ta nhìn hai bên trái phải một chút, sau đó chọn một phương hướng rồi chạy đi.
Đường Dực không nhìn thấy, sau khi cô gái kia làm một cái ký hiệu bằng tay thì con rắn ban nãy đã cắn cô ta lập tức bò lên trên cây, ngoan ngoãn như một đứa trẻ vậy.
Ở bên phải của ba ngã rẽ, trên vùng đồng bằng rộng lớn.
Tổ Lâm há to miệng thở hổn hển, bên cạnh cậu ta, bốn tên tử sĩ đeo mặt nạ quỷ đã nằm gục xuống. Còn lại mười mấy người đang đứng thì đều đang ở trong trạng thái kiệt sức cả.
Trước mặt Tổ Lâm có hơn ba mươi người đứng thành một vòng, người nào người nấy đều vô cùng đắc ý mà nhìn chằm chằm vào cậu ta.
“Hóa ra Địa Ngục Hành Giả trong truyền thuyết cũng chỉ được đến thế thôi!”