Tại một quán bar dưới lòng đất.
Thư ký Lưu tìm thấy Tô Trung Dung đang uống rượu, lúc này ông ta đã say rồi, không còn tỉnh táo nữa.
Tô Trung Dung bây giờ không còn khí phách của công tử con nhà giàu trước đây, giờ đây ông ta cực kỳ bết bát.
Tiền trong tay ông ta đã tiêu hết từ lâu, sau khi bị Tô Khiết đuổi ra khỏi nhà họ Tô thì ông ta cũng không còn chỗ để ở.
Thời gian này Tô Trung Dung luôn mượn rượu giải sầu, vì không có tiền nên ông ta còn không tới nổi quán bar sang trọng, chỉ có thể mua say ở quán bar dưới lòng đất này.
Để uống rượu, Tô Trung Dung đã thế chấp hết những đồ mình có trên người, thậm chí ông ta còn thế chấp cả điện thoại di động.
Không có điện thoại, cả ngày lẫn đêm Tô Trung Dung đều chìm đắm trong quán bar, gần như tách biệt với cả thế giới.
Thư ký Lưu cho người đưa Tô Trung Dung ra khỏi quán bar.
“Các người, các người làm gì vậy? Các người muốn làm gì?” Tô Trung Dung đã say, người chao đảo lắc lư, cố gắng giãy giụa: “Mấy người là ai?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Tô Trung Dung từng thấy thư ký Lưu nhưng bây giờ ông ta đã say mèm nên không nhận ra thư ký Lưu.
Thư ký Lưu không nói, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt cho mọi người, anh không có thời gian nói lời vô nghĩa với ông ta, tổng giám đốc vẫn đang chờ.
Nếu không phải điều tra chuyện về bà chủ thì tổng giám đốc cũng sẽ không bao giờ gặp Tô Trung Dung.
“Mấy người thả tôi ra, mấy người, mấy người muốn bắt cóc tôi à? Tôi phải báo cảnh sát, báo cảnh sát.” Tô Trung Dung vẫn chưa hoàn toàn mất ý thức, vẫn còn biết phải báo cảnh sát.
Nhưng như vậy cũng tốt, nếu Tô Trung Dung hoàn toàn mất ý thức thì tổng giám đốc cũng không dễ hỏi.
Mặc kệ Tô Trung Dung giãy giụa, thư ký Lưu cho người đưa ông ta đi, đây là quán bar dưới lòng đất, vốn đã rất loạn, cũng chẳng có ai lo chuyện bao đồng, không ai muốn gặp chuyện phiền phức.
Huống hồ Tô Trung Dung cũng không đáng để người khác ra mặt cho ông ta.