Ninh Thư chổng mông lên trời đào nhân sâm hết cả buổi, muốn đào toàn bộ rễ cây nhân sâm lên, còn không được làm trầy lớp vỏ bên ngoài.
Cuối cùng cũng đào ra được, to cỡ ngón út, như này đem đi bán cũng được không ít tiền đâu.
Ninh Thư cẩn thận từng li từng tí dùng dây đỏ cột chặt nhân sâm, sau đó gói kỹ chuẩn bị quay về.
Trên đường trở về, Ninh Thư loáng thoáng nghe thấy tiếng trẻ con khóc, tức khắc dọa Ninh Thư tóc gáy đều dựng lên, chắc không phải yêu quái gì đó đi.
Bước chân Ninh Thư nhanh hơn, tiếng khóc của đứa trẻ càng lớn hơn, Ninh Thư có cảm giác đứa nhỏ này chắc đang ở gần đây.
Có đi hay không đây, có đi hay không đây.
Ninh Thư lắc lắc đầu, vẫn nên không đi, lòng hiếu kỳ hại chết mèo.
Bên tai cứ luôn quanh quẩn tiếng khóc của trẻ con, trong miệng còn kêu nương.
Sau cùng Ninh Thư vẫn đi, sợ cái lông, ta là nữ chủ, dù thế nào cũng không xảy ra chuyện gì đâu.
Ninh Thư lần theo tiếng khóc, vượt qua núi trông thấy một đứa bé đang ngồi khóc trên mỏm đá, Ninh Thư đi về phía đứa bé, cả người đứa nhỏ dơ vô cùng.
Ninh Thư ho khan một tiếng, dường như đứa bé kia bị Ninh Thư dọa sợ, xoay đầu nhìn Ninh Thư, trong ánh mắt mang theo hoảng sợ, thút thít nấc cục.
“Ngươi là người xấu tới bắt ta sao?” Đứa bé lên tiếng hỏi.
Ninh Thư trợn trắng mắt, “Ngươi gặp qua người xấu nào mà đẹp như ta chưa, đừng sợ, ta không phải là người xấu đâu, bạn nhỏ, tại sao ngươi lại ở đây một mình?”
Đứa bé ‘oa’ một cái khóc lên, Ninh Thư đi đường cũng hơi mệt, buông giỏ trúc trên lưng, ngồi bên cạnh chờ cho đứa nhỏ khóc xong.
Phỏng chừng là có người ở bên cạnh, đứa nhỏ cũng không sợ hãi nữa, nói với Ninh Thư: “A di, con không tìm thấy phụ thân, không tìm thấy mẫu thân của con đâu.”
“Gọi tỷ tỷ, ta không có già như thế.” Ninh Thư nhíu lông mày nhìn đứa nhỏ, thằng bé có hơi tan vỡ kêu lên: “Tỷ tỷ, ta không tìm thấy phụ mẫu của mình.”
“Phụ mẫu ngươi đâu?” Ninh Thư hỏi, “Chắc ngươi không phải là yêu quái gì đó trong núi đi.”
“Oa, tỷ tỷ, tỷ đừng làm ta sợ, tỷ là yêu quái sao?” Đứa nhỏ bị dọa sợ tới mức liên tục lui về phía sau.
Ninh Thư lại hỏi đứa nhỏ phụ mẫu đâu, đứa bé khóc lóc kể mọi chuyện một lần, chuyện là cả nhà thằng bé này đi du lịch, gặp cường đạo, phụ mẫu đánh lạc hướng cường đạo, bảo đứa bé chờ ở nơi này, nhưng đứa nhỏ chờ đã hai ngày rồi mà phụ mẫu vẫn chưa trở lại.
Ninh Thư lấy mấy cái bánh bao cho hắn, nói: “Có phải ngươi nhớ nhầm chỗ không, chắc không phải đây là nơi mà phụ mẫu ngươi hẹn ngươi.”
“Không sai đâu, lúc ấy cha ta nói, trên con đường này đi năm dặm về phía trước.” Thằng bé khẳng định.
Ninh Thư thiếu chút nữa muốn ngất xỉu, thằng bé nhỏ như vậy biết được năm dặm là bao xa sao? “Chắc là ngươi lộn chỗ rồi.”
Thằng bé gặm bánh bao, cắn bánh bao rơi lệ, “Không lộn đâu.”
Ninh Thư đứng lên, vỗ vỗ bụi đất trên mông, nói: “Ngươi tiếp tục chờ đi, ta đi trước.”
Thằng bé kéo góc áo Ninh Thư lại, kêu: “Tỷ tỷ, tỷ đừng đi.”
“Ta không đi thì làm gì bây giờ?” Ninh Thư nhìn thằng bé, “Không phải ngươi còn phải đợi phụ mẫu ngươi sao?”
“Tỷ tỷ đừng đi, ta sợ.” Thằng bé dựa vào Ninh Thư.
Ninh Thư: …
Không có cách nào Ninh Thư chỉ có thể tạm thời mang theo thằng bé này trở lại nhà trúc trước đã.
Thần y nhìn thấy cảnh lúc đi là một người, lúc về lại biến thành hai người, lạnh lùng nhìn Ninh Thư, “Giải thích chút đi.”
Nhìn vẻ mặt này của hắn, còn tưởng rằng trượng phu đang nhìn thấy thê tử mình ngoại tình đấy, hiển nhiên là Ninh Thư suy nghĩ nhiều.
Thằng bé núp sau lưng Ninh Thư, nhìn thần y sắc mặt lạnh băng, miệng mếu máo tựa như lại muốn khóc nữa rồi.
Ninh Thư giải thích vô cùng đơn giản dễ hiểu nguồn gốc của đứa bé này, cuối cùng tổng kết, “Nếu như phụ mẫu thằng bé thật sự đã xảy ra chuyện, khả năng thằng bé phải sống cùng với chúng ta, con tìm về giúp người một người thừa kế.”
“Nó là một nam hài tử.” Ninh Thư nói xong muốn cởi quần thằng bé xuống để chứng minh lời mình.
Thằng bé khóc lóc túm lấy cái quần mình nói: “Con thật sự là nam hài tử.”
“Xem đi, con tìm về giúp người một người thừa kế, về sau y bát của người đã có người truyền thụ rồi.” Ninh Thư cười nói với thần y.