– Là sao? Cậu không biết nó là gì nhưng vẫn uống?
– Eric đặc chế cho tớ và cậu ấy. Cậu biết tớ yếu thế nào rồi đó.
Trầm tư một lúc, Mione lại cất lời:
– Tớ vẫn chưa thể hiểu nổi. Cậu và Eric rất giỏi thể thao, luôn biết cách tự chăm sóc bản thân, à, nếu không kể đến cái sự lười biếng của cậu, và cũng đủ thông minh để biết cân đối mọi thứ. Phù thủy không mắc bệnh của Muggle. Cả 2 cậu cũng không có dấu hiệu của bệnh phù thủy từng được biết đến, cũng như thử một lần tới bệnh viện Thánh Mungo..
– Phải nói làm sao nhỉ? Tụi tớ là trường hợp đặc biệt. Gọi là “bệnh” thì cũng không đúng cho lắm. Xin lỗi cậu vì không thể nói thêm, Mione. Đó là một bí mật mà cậu không nên biết thì tốt hơn.
– Nhưng.. Nhưng.. Nhưng chúng ta là bạn bè mà!
– Tớ biết. – Tôi đưa ngón tay ra chạm khẽ vào đôi môi mềm mại của Mione, gắng nặn ra một nụ cười. – Tuy nhiên, cũng chính vì thế, tớ càng không thể nói.
– Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tồi tệ lắm hay sao? Chẳng thể nói dù chỉ một lời?
Ron buồn bã nhìn tôi. Chậm rãi lắc đầu, tôi lại chuyển hướng sang Harry.
– Giờ cậu đã hiểu chưa? Cậu chấp nhận là tớ đúng chứ?
Đảo mắt nhìn quanh, Harry tự dưng thở dài thườn thượt.
– Ờ, được rồi. Chú Regulus là người tốt, nhưng chú ấy là 1 Tử thần thực tử..
– Ai cũng xứng đáng có cơ hội thứ hai, Harry à. Phải nói chú Sirius không bao giờ theo khuôn khổ. Tớ không có chê bai gì đâu nha, vì điều đó đã tạo ra cho chú cá tính riêng. Trái ngược lại, Regulus lại biết quan tâm đến gia đình, luôn biết nghe lời cha mẹ, từ đó đã hình thành suy nghĩ tôn thờ dòng thuần huyết trong anh. Mà cậu biết cái sự ranh ma của Tom rồi đó, như thế thì anh ấy sùng bái Tom là chuyện thường tình thôi. Tớ tự hỏi, nếu không có một sự dũng cảm và một lòng nhân đạo thì anh ấy có bất chấp đến thế không. Cậu biết mà Harry, hoàn cảnh có ảnh hưởng khá lớn đối với nhân cách 1 con người.
– C-Cái này.. – Harry lưỡng lự, dường như đang đấu tranh tư tưởng. – Nhưng dù sao chú ấy cũng nhỏ hơn chú Sirius vài tuổi thôi, tại sao cậu lại gọi chú ấy là anh chứ?
Tôi nghệch mặt ra một lúc rồi phì cười.
– Ahaha.. Hóa ra cậu khó chịu vì điều đó hả? Sao không nói sớm? Chỉ là tớ cảm thấy anh ấy có cảnh ngộ hơi giống tớ và cảm thấy anh ấy vì những hành động kia nên tớ gọi thế thôi. Mà tại sao cậu lại khó chịu ấy nhỉ?
– Cậu hỏi chơi hay sao vậy? Cậu biết chúng ta là.. ờm, cứ cho là họ hàng đi..
– CÁI GÌ? – 2 người kia lập tức đồng thanh hét lên, tay run run chỉ lần lượt vào tôi và Harry. – Cơ mà các cậu bảo là.. bảo là..
– Mới biết hồi năm thứ năm thôi, quên nói cho 2 cậu nghe. – Tôi gãi gãi đầu, cười ngượng.
– Thôi được rồi. Kreacher đã đi tìm lão già Mundungus, đến lúc mỗi người chúng ta có chút thời gian riêng tư rồi.
Đưa mắt nhìn nhau, chúng tôi mỉm cười, đồng loạt nhất trí với ý kiến của Ron.
* * *
Kreacher có thể thoát được 1 cái hồ đầy âm binh nên Harry tin chắc việc bắt lão Mundungus chỉ tốn vài tiếng đồng hồ là cùng. Cậu lê la khắp nhà suốt cả buổi sáng trong một trạng thái mong ngóng căng thẳng. Trong khi đó, tôi vào bếp cùng Mione. Eric đã bắt tôi học nấu một vài món đơn giản. Tôi mong mình sẽ làm tốt. Vả lại, có Mione ở bên, tôi cảm thấy tự tin hơn nhiều. Có gì cô ấy sẽ chỉ dạy tôi thêm.
Phụ lòng mong đợi của Harry, Kreacher không trở về trong buổi sáng hôm đó, thậm chí đến chiều cũng không về luôn. Khi trời tối, Harry cảm thấy nản lòng và lo lắng. Vì vậy, tôi ngồi xuống bên cạnh động viên cậu. Thoát chết là một chuyện, nhưng tìm người lại là một chuyện khác. Trên đời này có biết bao nhiêu người, rộng lớn đến thế nào hả? Đó là chưa kể tới chút tài trốn chui trốn lủi của lão ta nữa. Hơi bị khó đấy, nhưng tôi biết Kreacher sẽ làm được.
Ngày hôm sau và hôm sau nữa, Kreacher vẫn chưa trở về. Tuy nhiên, ở quảng trường bên ngoài tòa nhà số 12 lại xuất hiện 2 kẻ mặc áo choàng. Chúng ở lì chỗ đó đến tối, chăm chăm nhìn về phía ngôi nhà mà chúng không thể nhìn thấy. Ồ, dĩ nhiên là bọn Tử thần thực tử. Chúng đang lăm le chờ đợi thời cơ tóm cổ chúng tôi khi ra khỏi nhà. Cơ mà chúng tôi nào có dại? Trừ khi có việc quan trọng nhất định phải đi, không thì chắc chắn chúng tôi sẽ không chui đầu vào rọ.
Thành thật mà nói, sự hiện diện của bọn Tử thần thực tử ở bên ngoài càng làm tăng thêm tình trạng bất ổn bên trong ngôi nhà số 12. Kể từ lúc có tin nhắn do Thần Hộ mệnh của ông Weasley đem tới, chúng tôi không nghe thêm được tin nào từ bất cứ ai ở ngoài quảng trường Grimmauld. Sự căng thẳng vì thế mà bắt đầu lộ ra. Bồn chồn và cáu kỉnh, Ron đã phát sinh ra một thói quen phiền nhiễu là vọc cái Tắt sáng trong túi. Chuyện này đặc biệt chọc Mione tức điên lên, và cô ấy đành giết thì giờ trong khi chờ đợi Kreacher bằng cách nghiên cứu cuốn sách “Những Chuyện Kể của Beedle Người Hát Rong” và đương nhiên không hề tán thưởng được cái cách đèn cứ chớp tắt chớp sáng bất thình lình như vậy. Riêng tôi, mỗi tối lại chui vào trong chăn và liên lạc với Draco bằng mặt dây chuyền. Cậu ta giờ đang ở Hogwarts. Thầy Snape lên làm hiệu trưởng. Tử thần thực tử đã tràn vào trường. Ở đó, chúng liên tục gieo rắc nỗi hoảng sợ và làm vấy bẩn tâm hồn các học viên. Bế Quan Bí Thuật của Draco đã thành công, trót lọt qua được sự nghi ngờ của phe hắc ám, một phần cũng nhờ công thầy Snape. Hiện cậu ta đang đóng giả thành cái “tôi” trước kia nên nhiều thành viên UA loại cậu ta luôn. Thế cũng tốt, điều đó sẽ làm cho Draco thực hiện nhiệm vụ của mình tốt hơn. Mong cậu ta không quá tay, nhưng cũng đừng quá mềm lòng.