– Mục Phàm Quân có Hồng Trần phân ưu cho, không biết ngươi có chịu phân ưu cho vi sư không?
Ngọc Nô Kiều ngây người tại chỗ:
– …
Ngọc Nô Kiều đã hiểu, nàng ngơ ngẩn nhìn Tư Đồ Tiếu chằm chằm, khó tin hỏi:
– Sư tôn muốn gả đệ tử cho Miêu tặc làm thiếp?
Tư Đồ Tiếu đứng dậy, từ thánh tọa khô lâu chậm rãi đi xuống, mặt đối mặt với đồ đệ yêu quý:
– Đúng là có ý đó, vi sư biết làm như vậy thì tội cho ngươi, nhưng sự việc quan trọng, vi sư cũng bất đắc dĩ mới nói chuyện này với ngươi.
Khuôn mặt Ngọc Nô Kiều chua xót nói:
– Ta là quỷ tu, sao Miêu tặc vừa ý ta được?
Tư Đồ Tiếu lắc đầu nói:
– Ngươi nói sai, nhan sắc của ngươi không kém vừa là âm thể. Miêu tặc có mỹ nhân vây quanh chỉ thiếu người như ngươi, đây là ưu thế của ngươi, vậy thì sao nói hắn không vừa ý được?
Đây là chuyện Ngọc Nô Kiều nằm mơ cũng không ngờ, năm xưa nàng la lớn gọi nhỏ mắng Miêu Nghị là Miêu tặc, nhưng bây giờ nàng phải gả cho tiểu tặc kia làm thiếp, còn phải tranh sủng với nữ nhân khác, nàng làm sao chịu nổi? Nếu gả làm phu nhân chính thất thì Ngọc Nô Kiều còn chấp nhận được, nàng cao cao tại thượng nhiều năm đột nhiên kêu nàng làm tiểu thiếp, sao nàng chấp nhận được?
Ngọc Nô Kiều gần như van xin:
– Sư tôn! Không gả có được không? Xin cho ta một ngày, ta nhất định có thể tìm ra người càng đẹp hơn ta từ trong quỷ tu để thay thế!
Tư Đồ Tiếu trầm giọng nói:
– Buồn cười! Nếu ai cũng được thì ta ủy khuất ngươi làm gì? Chẳng lẽ ngươi không biết trách nhiệm của mình sau khi gả cho Miêu tặc?
Ngọc Nô Kiều cúi đầu không nói, nàng thật sự không muốn đồng ý, cho rằng cái này không khác gì bán thân.
Tư Đồ Tiếu nhìn Ngọc Nô Kiều chằm chằm một lúc, dịu giọng lại:
– Vi sư làm như vậy thật ra cũng vì tốt cho ngươi, tiếc rằng Miêu Nghị không thích nam phong chứ không thì những sư huynh đệ của ngươi đã giành nhau gả cho hắn!
Ngọc Nô Kiều đang buồn, bộ dáng của nàng lạnh lùng nhưng điểm buồn cười hơi thấp, nàng nghe vậy xì cười, che miệng nói:
– Đệ tử thật sự nhìn không ra gả cho hắn thì có gì tốt với đệ tử, nếu các sư huynh đệ thì để các sư huynh đệ gả cho hắn đi, đệ tử nhất định sẽ chúc phúc bọn họ.
– Đừng cười!
Tư Đồ Tiếu cốc đầu Ngọc Nô Kiều, trịnh trọng tuyên bố:
– Ta đã hứa đưa cho Miêu tặc Âm Hồn Thông Dương quyết. Chẳng phải ngươi luôn muốn công pháp trọn bộ trong tay vi sư sao? Ngươi nghĩ xem, khi đó trong thiếp thân của hắn chỉ có ngươi là quỷ tu, chỉ có ngươi thích hợp tu luyện Âm Hồn Thông Dương quyết nhất, miễn ngươi chịu hạ mình hầu hạ thì sợ gì không xin hắn được?
Mắt Ngọc Nô Kiều hấp háy tia sáng, hơi dao động, nhưng so với việc làm thiếp cho Miêu tặc thì nàng vẫn kiên quyết từ chối:
– Đệ tử cảm giác hiện tại rất tốt, công pháp còn lại không thể tu luyện hoàn chỉnh cũng không có gì tiếc nuối, sư tôn hãy tìm người khác muốn gả đi.
Nói nặng nàng không nghe, nói nhẹ nàng không nghe, Tư Đồ Tiếu lười nhiều lời, không có thời gian dông dài với nàng.
Tư Đồ Tiếu cứng rắn nói:
– Không gả cũng phải gả! Một ngày làm sư suốt đời làm phụ, việc lớn hôn nhân phải do phụ mẫu làm chủ, quyết định vậy đi!
Ưng Vô Địch đột nhiên bắt Dương Khánh đi, người lo lắng nhất là Thanh Mai, Thanh Cúc. Hai người chạy đi tìm hai tu sĩ Tử Liên đưa mình chạy tới Vô Lượng Thiên, lúc đó đã là sáng sớm hôm sau. Thanh Mai, Thanh Cúc mới biết mình sợ bóng sợ gió một hồi, Dương Khánh chẳng những không bị gì còn gặp việc vui, đã động phòng xong, nhanh khủng khiếp.
Đặc biệt đối tượng động lòng làm Thanh Mai, Thanh Cúc giật mình, hai người biết phu nhân mới, vẫn luôn cung kính sợ hãi Tần Tịch. Sau khi Tần Tịch sinh Tần Vi Vi ra, nàng vốn nên có địa vị chủ mẫu trong lòng Thanh Mai, Thanh Cúc, nhưng nhìn mặt đại nhân và phu nhân không hề tân hôn vui vẻ.
Thanh Mai hầu hạ Dương Khánh rửa mặt súc miệng xong tâm tính của gã thay đổi rất nhanh. Đã không thể đổi khác được gì thì đành chấp nhận, không thể đánh mất địa vị trước mắt. Nếu không có nữ nhi ở sau lưng ủng hộ thì địa vị của gã lung lay.
Dương Khánh tìm đến Tần Tịch, nói:
– Ta còn có chuyện trong Thần Lộ Tiên quốc, hãy theo ta chào từ biệt đại nhân và phu nhân.
Tần Tịch gật đầu, đi song song với Dương Khánh. Thanh Mai, Thanh Cúc theo sau hai người thì thấy bọn họ hơi xa lạ.
Vừa thấy mặt Vân Tri Thu đã chúc mừng:
– Chúc mừng, chúc mừng!